Hoàng tử Bé - Antoine de Saint-Exupéry (25/25 chương)

  • cres

    khoảng 2 10 năm trước
  • Lời nói đầu
    Đây là cuốn truyện mà nhiều người cho rằng thơ mộng nhất đã từng được viết, không hẳn chỉ là cuốn truyện viết cho trẻ em. Nó là một bản tuyên ngôn đặc sắc của chủ nghĩa nhân đạo, một tiếng chuông cảnh tỉnh trước hiểm họa lớn lao của hành tinh trước sự điên rồ của những kẻ cuồng tín. Song trên hết, đây là một cuốn sách ca ngợi tình yêu và cái đẹp, niềm hy vọng lớn của con người. Sự giản dị trong sáng toa? khắp tác phẩm đã khiến nó trở nên một bài thơ bất hủ mà mãi mãi người ta muốn đem làm quà tặng của tình yêu. Một bài thơ mà cho dù người ta đã đọc hàng trăm lần vẫn thấy lòng rạo rực mỗi khi đọc lại, cũng như mọi tác phẩm khác mà Saint-Exupéry đã để lại. Ông là một con người không chỉ nói và viết, một con người tin tưởng và sống như những gì mình nói và viết, chết thơ mộng như những gì mình ca ngợi.

    Chương 1

    Hồi lên sáu, có lần tôi đã nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp trong một cuốn sách nói về Rừng hoang nhan đề "Những chuyện có thật". Nó vẽ một con trăn đang nuốt một con thú. Đây là bản sao của bức tranh đó.

    Người ta nói trong sách: "Con trăn nuốt chửng cả con mồi mà không nhai. Sau đó nó không thể nhúc nhích được nữa và nó nằm ngủ sáu tháng liền trong khi chờ tiêu hoá."

    Từ đó tôi hay nghĩ đến các cuộc phiêu lưu trong rừng rậm, và đến lượt tôi, với một cây bút chì màu, tôi đã vẽ được bức phác thảo đầu tiên. Bức phác thảo đầu tiền của tôi. Nó như thế này:



    Tôi đem khoe kiệt tác của mình với những người lớn và hỏi họ rằng nó có làm họ kinh hãi không. Họ trả lời: "Sao lại phải sợ một cái mũ chứ?"

    Bức vẽ của tôi không vẽ một cái mũ. Nó vẽ một con trăn đang nằm chờ tiêu hoá một con voi. Thế là tôi phải vẽ phía trong của con trăn, để cho người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích. Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này:



    Những người lớn bèn khuyên tôi nên gác sang một bên các bức vẽ trăn kín và trăn mở kia và nên chú tâm học địa lý, sử ký, tính toán và văn phạm. Tôi đã bỏ dở như vậy đó, vào năm lên sáu, một sự nghiệp hội hoa. tuyệt vời. Tôi bị thất vọng vì sự thất bại của bản thảo số một và số hai. Những người lớn chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả, và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ.

    Vậy là tôi phải chọn nghề khác, và tôi học lái máy baỵ Tôi đã bay khắp thế giới mỗi nơi một tí. Và môn địa lý, đúng như vậy, đã giúp tôi rất nhiều. Tôi biết làm thế nào để chỉ nhìn qua một cái là phân biệt được ngay Trung Quốc với Arizonạ Cái đó thật là ích lợi nếu như người ta bay lạc đường trong đêm tối.

    Tôi cũng đã gặp trong đời tôi cả đống những con người nghiêm chỉnh. Tôi đã sống nhiều với những người lớn. Tôi đã nhìn thấy họ rất là gần. Nhưng cái đó chẳng làm thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.

    Mỗi lúc gặp một người lớn có vẻ sáng sủa một tí, tôi lại thử ông ta bằng bức phác thảo số một mà tôi luôn mang theo. Nhưng luôn luôn ông ta trả lời: "Đấy là một cái mũ". Thế là tôi chẳng thèm nói với ông ta về trăn rắn, rừng hoang hay các vì sao nữa. Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm ông tạ Tôi nói về chơi bài, chơi gôn, chính trị và cravatẹ Và con người lớn kia cảm thấy hài lòng vô cùng khi được quen một con người biết điều như vậy.

    Chương 2


    Tôi đã sống cô đơn như vậy đó, chẳng có ai để chuyện trò thực sự, cho đến khi máy bay của tôi bị hỏng giữa sa mạc Sahara, cách đây sáu năm. Có cái gì đó trong động cơ của tôi bị gãy. Và tôi chỉ đi một mình không có hành khách cũng chẳng có thợ máy, tôi phải một mình bắt đầu cuộc sửa chữa khó khăn. Đấy là vấn đề sống chết với tôi. Tôi chỉ có đủ nước để uống trong nhiều nhất là tám ngày.

    Đêm đầu tiên vậy là tôi phải ngủ trên cát ở cách xa nơi người ở hàng ngàn dặm. Lúc đó tôi còn cô độc hơn cả một kẻ đắm tàu trên chiếc bè lên đênh giữa biển. Bạn chắc sẽ tưởng tượng ra nỗi kinh ngạc của tôi, vào lúc mờ sáng, khi một giọng nói nhỏ nhẹ ngộ nghĩnh đánh thức tôi dậy. Cái giọng ấy nói:



    – Nếu ông vui lòng... xin vẽ hộ tôi một con cừu!

    – Cái gì?

    – Xin vẽ hộ tôi một con cừu...



    Tôi nhảy dựng lên như là bị sét đánh. Tôi dụi mắt thật kỹ. Tôi đã nhìn thật kỹ. Và tôi thấy một cậu bé thật khác thường đang nhìn tôi với vẻ nghiêm trọng. Đây là bức chân dung đẹp nhất mà về sau tôi vẽ được về cậu bé ấy. Nhưng bức vẽ của tôi chắc là kém đẹp hơn người mẫu nhiều. Không phải lỗi tại tôi. Tôi đã bị người lớn làm cho nản lòng trong sự nghiệp hội hoa. từ hồi sáu tuổi, và tôi có bao giờ học vẽ cái gì ngoài những con trăn khép kín và những con trăn mở bụng đâu.

    Vậy là tôi nhìn cái sự hiển hiện đó với hai con mắt tròn xoe vì kinh ngạc. Xin nhớ là lúc ấy tôi đang ở cách mọi chỗ có người hàng ngàn dặm. Thế mà cậu bé của tôi trông chẳng giống như bị lạc đường, chẳng hề mệt lả, chẳng hề đói, chẳng hề khát nước hay sợ hãi gì cả. Cậu ta chẳng có vẻ gì của một cậu bé lạc giữa sa mạc, cách nơi có người cả ngàn dặm. Tới khi mở được miệng, tôi hỏi em:



    – Nhưng... em làm cái gì ở đây?



    Thế là em lặp lại câu nói lúc nãy, thật nhẹ nhàng, như là một điều rất quan trọng:



    – Nếu ông vui lòng... xin vẽ hộ tôi một con cừu...



    Khi mà sự bí ẩn quá lớn, người ta không dám không vâng lời. Dù điều này thật là vô lý khi tôi đang ở cách xa nơi người ở cả ngàn dặm và đang bị nguy đến tính mạng, tôi rút trong túi ra một cây bút và một mảnh giấy. Nhưng tôi sực nhớ rằng mình đã chỉ học địa lý, sử ký, tính toán và văn phạm, và tôi nói với cậu bé (có vẻ hi khó chịu) rằng tôi không biết vẽ. Em trả lời tôi:



    – Không sao đâu. Xin vẽ hộ tôi một con cừu.



    Bởi vì tôi chưa bao giờ vẽ một con cừu cả nên tôi vẽ lại cho em một trong hai bức tranh mà tôi có thể vẽ. Đó là hình con trăn kín. Và tôi sững sờ khi nghe cậu bé trả lời:



    – Không! Không! Tôi không muốn một con voi trong bụng một con trăn đâu. Con trăn nguy hiểm lắm, còn con voi thì quá kềnh càng. Chỗ tôi bé lắm. Tôi cần một con cừu. Hãy vẽ cho tôi một con cừu!



    Thế là tôi vẽ.

    Em nhìn chăm chú, rồi nói:



    – Không! Con này ốm quá. Hãy vẽ con khác đi.



    Tôi vẽ.

    Cậu bé của tôi cười nhẹ, giọng khoan dung:



    – Ông thấy đấy... đây không phi con cừu, đây là dệ Nó có sừng...



    Tôi lại vẽ lại lần nữa. Nhưng bức này cũng bị từ chối như các bức trước.



    – Con này già quá. Tôi muốn một con cừu sống thật lâu.



    Bấy giờ tôi hết kiên nhẫn, bởi sốt ruột muốn bắt đầu tháo máy, tôi vẽ nguệch ngoạc bức vẽ này đây.



    Và tôi nói bừa:



    – Đây là cái thùng. Con cừu chú muốn nó ở trong ấy đấy.
    Nhưng tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy mặt vị quan toà nhỏ của tôi sáng rõ lên:
    – Đúng là cái mà tôi muốn đấy! Ông nghĩ có cần nhiều cỏ cho con cừu này không ạ?

    – Sao vậy?

    – Vì chỗ tôi bé lắm...
    – Chắc là đủ. Tôi vẽ cho em một con cừu bé xíu ấy mà.
    Em cúi đầu xuống bức vẽ:
    – Không nhỏ lắm đâu... Kìa! Nó đã ngủ rồi...
    Và như thế đấy, tôi đã làm quen với ông hoàng bé nhỏ.


    Chương 3

    Phải rất lâu tôi mới biết em từ đâu đến. Ông hoàng bé nhỏ, vốn rất hay đặt câu hỏi cho tôi, lại dường như không bao giờ chú ý nghe tôi hỏi. Chỉ vì những tiếng ngẫu nhiên buột ra dần dần nói cho tôi hiểu mọi sự. Ví dụ như, khi lần đầu em thấy chiếc máy bay của tôi (tôi sẽ không vẽ chiếc máy bay đâu, bức vẽ đó quá phức tạp đối với tôi) em hỏi tôi:



    – Cái thứ này là cái gì?

    – Không phải cái thứ. Nó bay được đấy. Nó là một chiếc máy baỵ Đó là chiếc máy bay của tôi.



    Tôi tự hào nói cho em biết là tôi baỵ Em liền kêu lên:



    – Sao? Ông từ trên trời rơi xuống ư?

    – Phải, tôi nói kiêm tốn.

    – ái chà! Cái này ngộ đấy...



    Và ông hoàng bé nhỏ bật lên một tràng cười khanh khách rất kháu nhưng làm tôi cáu lắm. Tôi muốn ai cũng phải đánh giá một cách nghiêm túc mọi tai nạn của tôi. Sau đó em nói thêm:



    – Thế là ông cũng từ trên trời rơi xuống! Ông ở hành tinh nào?



    Tức thì tôi loé lên một tia sáng nào đó, về sự có mặt bí ẩn của em, và đột nhiên tôi hỏi:



    – Thế ra em ở một hành tinh khác tới?



    Nhưng em không trả lời tôi. Em khẽ lắc đầu nhìn chiếc máy bay của tôi:



    – Nhưng mà ngồi trên cái đó thì ông cũng chẳng thể tới từ xa lắm đâu...



    Rồi em đắm mình trong giấc mơ màng thật dài. Sau đó, móc túi lấy con cừu tôi vừa vẽ, em lại mê mải ngắm cái của báu đó.

    Các bạn hãy tưởng tượng tôi bị kích động như thế nào bởi lời thổ lộ nửa vời về "các hành tinh khác" ấy. Vì vậy, tôi cố tìm hiểu rõ hơn:



    – Cậu bé ơi, em từ đâu đến? "Chỗ em" là đâu thế? Em muốn mang con cừu của ta về đâu?



    Sau một lát im lặng trầm ngâm, em trả lời tôi:



    – Có cái tốt là với cái thùng ông cho tôi, ban đêm con cừu có thể dùng nó làm nhà ở.

    – Phải đấy. Và nếu em ngoan, ta sẽ còn cho em một sợi dây để buộc nó lại ban ngày. Và một cái cọc nữa.



    Lời đề nghị đó có lẽ làm cho ông hoàng bé nhỏ không vừa lòng:



    – Buộc nó lại? Nghĩ gì mà lạ thế!

    – Nhưng không buộc nó lại, nó sẽ đi lung tung, nó sẽ đi lạc...



    Cậu bạn của tôi lại bật cười khanh khách:



    – Nó đi đằng nào được chứ?

    – Bất cứ đâu. Cứ đi thẳng tới trước mặt...



    Bấy giờ ông hoàng nhỏ nhận xét một cách nặng nề:



    – Không hề gì. Chỗ tôi bé lắm!



    Rồi, có lẽ với một chút ngậm ngùi, em nói thêm:



    – Thẳng tới trước mặt người ta chẳng đi được bao xa đâu...



    Được sửa lần cuối bởi cres vào ngày khoảng 2 10 năm trước với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group