Hoàng tử Bé - Antoine de Saint-Exupéry (25/25 chương)

  • cres

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 22

    – Xin chào, ông hoàng nhỏ nói.

    – Xin chào, người bẻ ghi nói.

    – Ông làm gì ở đây? Ông hoàng nhỏ hỏi.

    – Ta xếp hành khách, thành từng gói nghìn người một, người bẻ ghi nói. Ta hướng dẫn những chuyến tàu trở chúng đi, lúc về bên phải, lúc về bên trái.

    Rồi một con tàu nhanh sáng choang, gầm như sấm, làm căn phòng gác ghi rung lên.

    – Họ vội quá, ông hoàng nhỏ nói. Họ tìm cái gì vậy?

    – Chính người lái tàu cũng không biết, người gác ghi nói..

    Và lại gầm lên, từ hướng ngược lại, một chuyến tàu nhanh thứ hai sáng choang.

    – Họ đã trở về rồi ư? ông hoàng nhỏ hỏi...

    – Không phải những người khi nãy. Họ đổi chỗ đấy.

    – Họ không bằng lòng chỗ của họ?

    – Người ta không bao giờ bằng lòng chỗ của mình cả! Người bẻ ghi nói.



    Và lại tiếng ầm ầm của chiếc tàu nhanh thứ ba sáng choang.



    – Họ đuổi theo những hành khách lúc nãy phải không? ông hoàng nhỏ hỏi.

    – Họ chẳng đuổi theo cái gì hết, người bẻ ghi nói. Họ ngủ gật hoặc ngồi ngáp vặt trong đó. Chỉ có những đứa trẻ là dán mũi vào cửa kính thôi.

    – Chỉ có những đứa trẻ là biết mình tìm cái gì, ông hoàng nhỏ nói, chúng mất thì giờ vì một con búp bê bằng giẻ rách, và con búp bê ấy trở nên quan trọng lắm, ai lấy đi của chúng, chúng sẽ khóc...

    – Chúng thật may mắn, người bẻ ghi nói.


    Chương 23

    – Xin chào, ông hoàng nhỏ nói.

    – Xin chào, người lái buôn nói.

    ấy là một người bán loại thuốc có thể làm cho đỡ khát. Mỗi lần uống một viên, và người ta sẽ thấy không cần phải uống nước nữa.

    – Tại sao ông bán thứ đó? ông hoàng nhỏ hỏi.

    – Đây là một sự tiết kiệm lớn về thời giờ, người lái buôn nói. Các nhà chuyên môn đã có tính toán. Mỗi tuần lễ ta sẽ tiết kiệm được năm mươi ba phút.

    – Thế người ta dùng năm mươi ba phút ấy để làm gì?

    – Muốn làm gì thì làm...



    "Ta, ông hoàng nhỏ nghĩ thầm, nếu ta có năm mươi ba phút để làm gì thì làm, ta sẽ bước thật nhẹ nhàng đến một cái nguồn nước... "


    Chương 24

    Lúc đó là ngày thứ tám từ khi tôi bị hỏng máy trong sa mạc, và tôi vừa nghe câu chuyện người lái buôn vừa uống giọt nước cuối cùng trong số nước dự trữ.



    – A! Tôi nói với ông hoàng nhỏ, các kỷ niệm của em thật là đẹp, nhưng anh vẫn chưa chữa được máy bay của anh, anh chẳng còn gì để uống nữa, và anh cũng sẽ hạnh phúc lắm đấy, nếu bây giờ anh cũng có thể bước thật nhẹ nhàng đến một cái nguồn nước!

    – Bạn cáo của tôi ơi, em nói...

    – Chú em bé bỏng ơi, bây giờ còn chồn cáo gì nữa!

    – Sao thế?

    – Bởi vì ta sắp chết khát...



    Em không hiểu lý lẽ của tôi, em trả lời tôi:



    – Có được một người bạn là tuyệt chứ, dù cho ta sắp chết đi nữa. Tôi, tôi rất hài lòng được có bạn cáo của tôi...



    Em không lường được hiểm nguy, tôi nghĩ thầm. Em không hề đói hay khát. Một chút mặt trời cũng đủ cho em rồi.

    Nhưng em nhìn tôi và trả lời điều tôi vừa nghĩ:



    – Tôi cũng đang khát... ta đi tìm một cái giếng đi...



    Tôi phác một cử chỉ mệt mỏi: thật là phi lý khi đi tìm một cái giếng, một cách hú hoạ, ở trong sa mạc mênh mông. Tuy thế, chúng tôi vẫn bước đi.

    Khi chúng tôi bước đi, im lặng, giờ này qua giờ khác, màn đêm buông xuống và các vì sao bắt đầu toa? sáng. Tôi nhìn mọi vật như trong cơn mê, đầu nóng bừng vì khát. Những lời ông hoàng bé nhỏ nói nhảy múa trong trí nhớ tôi.



    – Em, em cũng khát hay sao? Tôi hỏi em.



    Nhưng em không trả lời câu tôi hỏi. Em chỉ nói giản dị:



    – Nước cũng có thể tốt lành cho trái tim...



    Tôi không hiểu câu em đáp nhưng tôi im lặng... tôi biết là không nên hỏi em.

    Em thấy mệt. Em ngồi xuống. Tôi ngồi xuống cạnh em. Và sau một lát im lặng, em lại nói:



    – Các ngôi sao đẹp, là do ở đó có một bông hoa mà người ta không nhìn thấy...



    Tôi đáp lại "Đúng thế" và tôi nhìn, không nói, những gợn sóng của cát dưới ánh trăng.



    – Sa mạc thật đẹp, em nói thêm...



    Điều này đúng. Bao giờ tôi cũng yêu sa mạc. Ta ngồi trên một đụn cát. Ta không trông thấy gì hết. Ta không nghe thấy gì hết. Nhưng có một cái gì đó toa? sáng trong lặng lẽ...



    – Cái đã tô điểm cho sa mạc, ông hoàng nhỏ nói, là nó ẩn giấu một cái giếng ở nơi nào đó...



    Tôi kinh ngạc vì bỗng nhiên hiểu ra cái ánh sáng huyền bí ấycủa cát. Khi còn là một cậu bé tôi ở trong một ngôi nhà cổ, và có một truyền thuyết là ở ngôi nhà cổ này có chôn một kho báu. Tất nhiên, chưa ai tìm ra kho báu đó, có lẽ cũng chưa ai thử đi tìm. Nhưng nó đã làm cho ngôi nhà trở nên thành tiên. Cái nhà của tôi có giấu trong đáy trái tim của nó một điều bí mật...



    – Phải, tôi nói với ông hoàng nhỏ. Dù là ngôi nhà, ngôi sao hay sa mạc, cái làm chúng ta trở nên đẹp thì không thể nhìn thấy!

    – Tôi rất hài lòng, em nói, vì ông cũng đồng ý với bạn cáo của tôi.



    Khi ông hoàng nhỏ bé thiu thiu ngủ, tôi bế em lên vòng tay và lại lên đường. Lòng tôi xúc động. Tôi có cảm giác như đang giữ một kho báu mong manh. Tôi có cảm giác như trên Trái Đất này không có gì mong manh hơn. Tôi nhìn, dưới ánh sáng trăng, vầng trán xanh xao ấy, đôi mắt nhắm nghiền, những lọn tóc run rẩy trước gió, và tôi nghĩ thầm: cái mà ta thấy đây chỉ là một cái vỏ. Cái quan trọng nhất thì không nhìn thấy được...

    Khi đôi môi hé mở của em thoáng một nụ cười, tôi lại tự nhủ: cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng bé nhỏ đang ngủ này, đó là lòng chung thuỷ của em đối với một đoá hoa hồng, ấy là hình ảnh một đoá hồng rực sáng nơi em như một ngọn đèn, cả trong khi em ngủ... Và tôi càng thấy em còn mong manh hơn. Ta phải hết sức che chở cho những ngọn đèn: một ngọn gió có thể thổi tắt được...

    Và, cứ bước đi như vậy, tôi tìm ra cái giếng vào lúc rạng đông.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group