Bích Vân Thiên-----Quỳnh Dao (END)

  • tieunhilam

    khoảng 2 10 năm trước
  • - Chị gặp rắc rối rồi, nhưng không sao đâu. Tôi có quen một y sĩ, chỉ cần tốn nghìn bạc là xong. Phá thai? Hàn trừng mắt. Một kẻ chưa ra đời đã vô thừa nhận thì cho ra làm gì? Một đứa con không cha! Phá thai? Phá thai? hai chử ám ảnh. Có một thời giọt máu đãđược ân cần chờ đón, vì nó mà cả ba phải trả giá rất đắt cho sự sứt mẻ tình cảm. Nhưng bây giờ Muộn rồi! Trời ơi! Trên đời sao lại lắm chuyện mâu thuẫn thế Không có gì dở khóc dở cười cho bằng...!

    Trở về chỗ ngụ Hàn vơ vét hết tất cả quần áo vào một túi xách du lịch rồi ra đi. Hàn đi rồi. Hạo Thiên mới thấy bối rối. Không phải chỉ có Hạo Thiên thôi mà cả nhà họ Cao. Y Vân thấy Hàn, nhưng chưa kịp ra thì Hàn đã bước vào thang máy. Nàng không đuổi kịp, lúc trở lên thì thấy Hạo Thiên đang ngồi ôm đầu, trong khi bà Cao ngồi cạnh hạch hỏi:

    - Con gặp Bích Hàn từ bao giờ.

    - Tại sao con biết đứa con đó không phải của con?

    - Con ở với Hàn hôm nào?

    - Gã ca sĩ đó tên gì?

    - Tại sao Bích Hàn bảo đứa con đó là của con?

    - Giã sử như điều đó đúng thì sao? Y Vân bước tới, đặt tay lên vai chồng nói:

    - Anh Thiên! Anh phải tìm Hàn về, chắc chắn đứa con đó là của anh. Hạo Thiên ngẩn người, bối rối, Vân tiếp:

    - Em hiểu Hàn lắm, không bao giờ nó nói dối đâu. Tại sao lần trước anh tìm được Hàn mà anh chẳ�ng cho em biết chứ? Thiên lắc đầu:

    - Anh không muốn nhắc lại chuyện đó, vì anh đã tìm được Hàn, nhưng lúc bấy giờ Hàn sống chung với một tên ca sĩ.

    - Chính mắt anh thấy họ sống chung? Y Vân hỏi vặn, Hạo Thiên lộ vẻ lúng túng, chàng nhớ lại lời của Hàn hôm đó."..Nếu anh nhất định bắt phải có một người đàn ông ở đây thì anh mới vui, mới chịu buông tha em..thì được rồi, như vậy đó"một tia sáng loé nhanh trong đầu, Thiên ngồi bật dậy và chạy ra cửa. Y Vân hét theo:

    - Anh đi đâu đó.

    - Tìm Bích Hàn. Và bóng Thiên khuất nhanh ngoài cửa. Khi chui vào xe rồi, Thiên lại quên mất nhà của Bích Hàn. Hôm ấy trong cơn say Thiên đãđược Hàn dìu về rồi sự giận dữ làm chàng quên mất địa chỉ. Chỉ còn cách đến khiêu vũ trường Ngọn Gió Xanh. Đến nơi, Thiên được ông quản lý đón tiếp:

    - Không có, Man Ni hôm nay xin phép nghỉ và sẽ không trở lại nữa đâu. Thiên thất vọng nhìn lên sân khấu, gã ca sĩ hôm nào vẫn với bản nhạc sầu:"Tôi không buồn, không giận. Tôi không trách.. Và chỉ lặng lẽ nhớ Nhớ đến người con gái năm xưa"Thiên nhét một nắm tiền cho tên trưởng ban, nói nhỏ với hắn mấy câu rồi chàng ra cửa chờ. Không bao lâu Trần Nguyên bước ra, anh chàng kéo mắt kiếng xuống ngắm Thiên:

    - Ông là Ai? Tìm tôi có việc gì?

    - Tôi là Cao Hạo Thiên đây, chúng ta đã gặp nhau qua rồi.

    - À, thì ra ông Cao. Ông là anh rể của Man Ni phải không? Anh tìm tôi có việc gì?


    Tôi muốn gặp cô ấy, ông có thế cho tôi biết cô ta hiện ở đâu không? Trần Nguyên nhún vai:

    - Lạ không? Làm sao tôi biết được chuyện đó.

    - Chắc chắn anh phải biết. Hạo Thiên nổi nóng, anh chàng ca sĩ này gàn gàn dở dở trông thật sốn mắt

    - Anh chơi thân với cô ấy như vậy không lẽ không biết sao?

    - Tôi có biết đi nữa cũng không bắt buộc phải trình cho anh biết. Hạo Thiên tức giận nhưng phải xuống nước:

    - Anh làm ơn cho biết đi, chuyện chết sống mà

    - Ai sống chết? Trần Nguyên ngạc nhiên, Hạo Thiên bứt rứt:

    - Bích Hàn..Anh có sống chung với Bích Hàn không?

    - Tôi. Mắt Nguyên cơ hồ rơi ra khỏi tròng

    - Tôi sống chung với Man Ni Ai bảo anh thế Man Ni nổi danh là người đẹp như băng sơn, có ai sờ đến cô ta được đâu? chưa có một ông khách nào mời cô ấy ăn được một bữa cơm tối chớ đừng nói. Nhưng Man Ni làm vậy là điên, ai có quyền bắt ta phải giữ trinh tiết chứ? Trần Nguyên ngưng một chút nói:

    - Anh có điên không mà nói vậy? Man Ni có tình yêu riêng của cô ấy, tôi có tình yêu riêng của tôi. Chúng tôi tuy cùng là người bị khổ vì tình, nhưng mỗi người có thần tượng riêng của mình chứ. Anh khù khờ như vậy mà không hiểu sao Man Ni lại mê anh được, thế mà còn dám chụp mũ tôi sống chung với cô ta nữa chứ. Đừng đùa vô duyên như vậy cha! Lần sau đùa thế tôi đấm cho vỡ mặt nhe? Thiên nhìn Nguyên, đột nhiên chàng thấy mình điên thật.

    - Anh có muốn đấm để lần sau hãy đấm, bây giờ xin anh làm ơn cho biết địa chỉ của Hàn đi. Trần Nguyên kinh ngạc:

    - Chuyện gì xảy ra thế Tối nay cô ta bảo khó chịu trong người, tôi khuyên về nghỉ đi. Rồi Nguyên nhìn Thiên đắn đo một chút, nói:

    - Thôi được, để tôi đưa anh đi. 5 phút sau, họ có mặt ở trước cửa nhà Hàn, Trần Nguyên bấm chuông, một lúc lâu chẳ�ng có ai ra mở cửa. Hạo Thiên đấm mạnh vào vách và kêu lớn. Nhà bên cạnh bị phá giấc ngủ, một bà già thò đầu ra nói:

    - Cô ấy đi rồi. Trần Nguyên ngạc nhiên:

    - Cái gì? Hôm qua Man Ni còn ở đây mà?

    - Vâng, nhung mới dọn đi trước đây một tiếng. Hạo Thiên chen vào:

    - Dọn đi đâu biết không?

    - Không biết, chỉ biết là đã dọn đi. Rồi đóng cửa lại. Hạo Thiên và Trần Nguyên ngẩn ngơ nhìn nhau. Thật lâu, Thiên mới mở miệng được.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group