Bích Vân Thiên-----Quỳnh Dao (END)

  • tieunhilam

    khoảng 2 10 năm trước
  • Bích Hàn đã mất tích thật. Lần này ngay chính Bích Hà cũng không biết tin chị ở đâu. Thiên hết đăng báo nhắn tin, đi khắp vũ trường tìm kiếm vẫn không tìm ra tông tích. Hàn đi rồi. Đi thật rồi Nàng như một cuộn khói, một đám mây phiêu bạt trời xa, không để lại một chút tông tích nào cả. Hạo Thiên cả ngày chạy tới chay lui như chó mất chủ. Nhưng Bích Hàn vẫn biệt tăm. Đã nhiều lần, Thiên van Hà, Chàng biết Hàn rất yêu em, ngày nào nàng còn sống là ngày đó chắc chắn nàng vẫn còn liên lạc với Hà. Nhưng cả Hà vẫn tỏ ra ngơ ngác một hôm, Hà nói với Thiên:

    - Đêm qua em nằm mơ thấy chị Hàn đã chết rồi. Chắc chị ấy không còn trên đời này thật đâu, bằng không làm gì chị ấy bỏ mặc em chứ?

    - Không! Không có thế có chuyện vậy được! Bích Hàn không thế chết.Vì cả đời nàng chỉ là những chuổi ngày đau khổ tiếp nối. Nhưng Hàn không oán, không giận ai cả. Trong đời nàng không có hai chữ thù hận. Bích Hàn! Thiên kêu gào trong tim.

    - Em phải sống, phải sống để anh được chuộc lỗi. Hàng trăm hàng ngàn tiếng kêu, hàng vạn hàng triệu tiếng gọi, Hàn vẫn không về. Ngay trong giấc ngũ. Nàng như một cọng cỏ đã bị cuốn trôi ra lòng biển khơi. Thiên trở thành khách hàng đêm của khiêu vũ trường Ngọn Gió Xanh. Chàng đến đó chẳ�ng làm gì hết, chỉ một bình rượu, một điếu thuốc, nghe tiếng hát của Trần Nguyên. Thỉnh thoảng Trần Nguyên cũng xuống chia rượu với chàng, và cùng kể lể những chuyện quanh Bích Hàn, rồi họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Có lần Trần Nguyên đã khuyên Thiên:

    - Thôi bỏ cuộc đi, mò mẫm tìm kiếm thế này mãi vô ích, người ta đã cố tình trốn lánh thì anh có tìm thế nào cũng toi công thôi. Bỏ cuộc? Thiên không làm sao bỏ cuộc được. Đã một lần ta tìm thấy nàng thì chắc chắn sẽ tìm được nàng lần thứ hai... Nhưng trái đất mông mênh thế này, biết tìm nàng ở đâu bây giờ.

    Tối, Hạo Thiên thường mất ngủ, chàng đốt thuốc hết điếu này tới điếu khác cho đến sáng. Y Vân cũng không làm sao yên giấc, nàng thường ôm chồng thút thít khóc:

    - Tất cả tại em hết, nếu em không ghen, hôm đó không nổi nóng thì làm sao có chuyện xảy ra? Hạo Thiên lắc đầu. Những ngày gần đây chàng đã hoàn toàn đổi khác. Không còn vui đùa, tiếu ngạo như xưa.

    - Đừng nên tự trách mình mãi, Y Vân! Thiên trầm giọng nói

    - Nếu tất cả sự việc dù được sắp xếp hay diễn lại, thì hậu quả cũng không khác bao nhiêu đâu. Em không có lỗi gì cả, lỗi chăng là định mệnh đã an bài một cách sai lầm. Anh không nên cùng lúc yêu hai người. Em ghen là vì em yêu anh, không lẽ yêu là lỗi sao? Rồi Thiên tiếp tục hút thuốc, chàng nhã khói:

    - Nếu yêu là tội, thì bi kịch của đời sống không phải xảy ra từ thù hận, mà từ tình yêu. Tình yêu dễ sợ thật! Lúc nào nên yêu, luc nào không, làm sao biết? Có biết đi nữa cũng chưa hẳ�n tránh được. Giống như bài hát ngày xưa Bích Hàn hay hát"...Tôi đã từng yêu nên biết yêu là gì, lúc nó đến ta không hề hay biết, nhưng khi biết rồi thì đời đã bị cột chặt với tình yêu."Y Vân! Em có thấy là chuyện của ba chúng ta đều bắt đầu lầm lẫn ở chữ yêu cả không? Y Vân nhìn chồng, khuôn mặt Thiên lúc ẩn lúc hiện sau khói thuốc:

    - Nhưng, anh Thiên! Bất cứ giá nào anh cũng gắng tìm Hàn về Em xin hứa với anh, tìm Hàn vềđược sẽ không bao giờ em ghen nữa, em cũng không tỏ vẻ khó chịu, và hết lòng cư xử với Hàn như chị em ruột. Hạo Thiên vuốt tóc vợ:

    - Anh sẽ đi tìm Hàn, nhưng chắc không bao giờ gặp nàng nữa đâu. Thiên nói, giọng buồn buồn:

    - Nếu có tìm gặp đi nữa, cảnh cũ lại tái diễn, dù em có yêu Hàn như em ruột đi, nhưng trong những phút không dằn được lòng, rồi lại có sóng gió thì khổ. Y Vân lắc đầu:

    - Không đâu, sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra nữa đâu. Hạo Thiên thương hại nhìn vợ:

    - Làm sao tránh được chứ?, khi em còn yêu anh? Vì vậy anh không trách việc em gây ra hôm ấy, nếu em không còn yêu anh thì đâu có gì xảy ra. Y Vân tựa đầu vào ngực chồng yên lặng. Hạo Thiên tiếp:

    - Bích Hàn hiểu rõ hơn anh việc ấy, vì vậy trong đêm anh tìm gặp Hàn, Hàn đã tìm đủ cách để anh chịu nhìn sự thật. ba đứa chúng ta không thế sống chung trong một nhà, nhưng lúc đó anh không chịu nghĩ vậy Anh chỉ đòi Hàn trở về nhà để Hàn phải bịa đặt ra kẻ sống chung với nàng... Hạo Thiên hít một hơi thuốc, lại thở khói:

    - Thế mà anh lại tin mới ngu chứ. Hàn là một đứa con gái trong sạch, tinh khiết...Chỉ có anh là ngu đần...Bây giờ nàng đi rồi, sẽ chẳ�ng bao giờ Hàn để chúng ta tìm gặp nàng nữa. Anh dám chắc như thế, dù Hàn còn sống, Hàn vẫn không để ta gặp Hàn. Nhìn đám khói thuốc tỏa dần, Thiên mơ hồ nhớ lại cảnh ba người đi dạo ở công viên Vinh Tinh. Lần đâu tiên đề cập đến ba chử "Bích Vân Thiên,"chính Thiên đã linh cảm sự không may sẽ đến. Bây giờ, thực tế đã chứng minh:

    "Dạ dạ trừ phi.

    Hạo mộng lưu nhân thụy.
    Minh nguyệt lầu cao hưu độc y.

    Tửu nhập sầu trường.

    Hóa tác tương tư lệ."

    Đêm đêm trằn troc.

    Mộng đẹp để người mơ.

    Cô đơn tựa ghế lầu cao.

    Ngắm trăng chuốc rượu, rượu vào lệ rơi."

    Thiên quay người lại, niềm đau cày nát tim. Chàng cảm thấy từng tế bào nhức nhối. Y Vân vẫn còn tựa ngực chàng, ngước mắt đẫm lệ nhìn chồng:

    - Bây giờ ta phải làm sao hở anh? Mất Bích Hàn liệu tình yêu ta có bị mất mát không? Thiên giật mình, chàng hiểu sự lo lắng của vợ:

    - Y Vân! Trong vở kịch chúng ta đang diễn, từ đầu đến cuối Bích Hàn đều thủ vai kẻ hy sinh. Nếu chúng ta không còn yêu nhau thì chẳ�ng hóa ra phụ lòng kẻ hy sinh cho tình yêu chúng ta quá sao?

    Y Vân xót xa nhắm mắt, co rút người bên chồng. Ngày tháng lạnh lùng trôi. Đúng như điều Thiên đã đoán, tung tích của Hàn không còn tìm thấy. Tất cả hy vọng kiếm tìm đều trở thành ảo ảnh. Trái đất vô tình cứ xoaỵ Hết thu rồi đông, đông rồi xuân, xuân rồi hạ...

    Một năm chớp mắt đã trôi qua. Gia đình họ Cao lại trở về với vẻ bình lặng củ. Hạo Thiên tiếp tục ngày hai buổi đến sở, Y Vân ở nhà phụ bà Cao chăm sóc nhà cửa. Ông Cao Kế Thiện lại bù đầu với sự nghiệp vi đại của ông. Tiếng than, tiếng thở dài vì không cháu nối dõi không còn nữa, hình như tất cả đã an phận. Nhưng một buổi tối kia, chuông cửa đột ngột reo. Y Vân, Hạo Thiên và vợ chồng ông Cao đều hiện diện đông đủ ở nhà, họ cùng theo dõi say sưa Chương trình vô tuyến. Cô Liên nghe tiếng chuông chạy ra mở cửa. Bên trong mọi người nghe tiếng"Ối"ngạc nhiên của cô Liên, rồi giọng của một người con gái xa lạ:

    - Có đủ mọi người ở nhà hết chứ?

    - Vâng. Cô Liên lên tiếng. Hạo Thiên đứng dậy tái mặt. Ngoài cửa, một thiếu nữ dong dỏng cao, có khuôn mặt đẹp với nụ cười có nước mắt. Cô ta đang ôm một cái gói gì trong tay, Hạo Thiên há hốc mồm:

    - Bích Hà! Đúng là Bích Hà. Bích Hà bước tới trước mặt Thiên, trên tay không gì khác hơn là một đứa bé

    - Tôi mang tặng vật đến cho quý vị, đây là một đứa con trai vừa chào đời được 100 ngày.

    - Bích Hà! Thiên chỉ biết kêu lên, rồi ngắm đứa bé. Thằng bé có đôi mắt thật đen, chiếc miệng nhỏ nhắn đang nút tay, nó ngơ ngác nhìn cha Bà Cao bước tới nhìn cháu nội òa khóc:

    - Trời ơi! Nó giống con lúc mới ra đời như khuôn đúc. Rồi bà đỡ lấy thằng bé hun lấy hun đế. Ông Cao Kế Thiện, cô Liên cũng quay lại. Y Vân kéo tay Bích Hà:

    - Bích Hà? Còn chị em đâu? Hạo Thiên xuc động chờ đợi.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group