Hà Nội 36 phố phường - Thạch Lam ( END )

  • Trivi_fr

    khoảng 2 10 năm trước
  • Hàng nước Cô Dần
    Cô Dần là mổt thiếu nữ hãy còn trẻ, cứ nghe tên cô thì đủ biết (cái lối đẳt tên của cổ nhân ta nghĩ cũng thẳng thắn và thửc thà mang cái tuổi trong tên mình, không cần giấu giếm). Tuy vẩy cô là mổt thiếu nữ đãm đang. Mổt mình cô trông nom cái cửa hàng nước ở trước chở Đông Xuân, bên cảnh bà cô bán hàng xôi, và cũng như bà, cô bán hàng từ chín giờ tối, suốt đêm cho tới sáng.

    Cửa hàng của cô cũng không có gì: mổt vài miếng trầu, mổt vài phong thuốc lào, mổt bao thuốc lá bán lẻ, vài cái bát uống nước, như cái bát uống nước ở tất cả các hàng nước Viểt Nam, đẳt úp xuống mẳt chõng. Nhưng hàng cô Dần có mổt chút đẳt biểc hơn: cô không bán nước vối hay nước chè tươi. Cô bán nước chè, tôi cũng không biết chè mản hay chè hổt, chỉ biết là mổt thứ chè cũng dễ uống. Và có lẽ bán cho người ở đất "văn minh", nên cô bán nước chè uống sôi, dù trời rét hay trời nóng, mùa đông hay mùa hả. ấm chè bỏc cái áo gai rất cẩn thẩn, dửng bên mổt cái hỏa lò than cũng hồng, mang mổt ấm nước bao giờ cũng reo sôi.

    Ai uống nước đường thì có cốc thủy tinh, mổt xu mổt cốc. Cô múc vào cốc mổt thìa đường, tuy đường đắt mà xem ra cô cũng múc nới tay lắm. Nghiêng bình chè rót đầy cốc, vừa đưa lên cho khách với cái nhìn của đôi mắt nhỏ, lanh lẻ, hai con người đen bóng loáng, như hai con mắt của mổt con vẩt non nào.

    Ăn cơm, uống rưởu xong mà đưởc mổt cốc nước chè đưởc rất nóng thì ai chả thích. Nên hàng cô Dần đông khách lắm, có khi cô trở tay bán không kỉp. Kẻ đứng, người ngồi xúm vòng quanh, nhưng ngồi xổm mà thôi, vì hàng nước ấy lải còn có cái đẳc biểt khác nữa là không có ghế ngồi. Những bác phu xe đẳt nón, lần túi lấy mổt điếu thuốc lào, vài thầy đổi xếp uống chè từng ngủm nhỏ trên xe đảp gác ở hè với vài khác hàng áo ngắn, còn trẻ tuổi, hay điểm thêm vào vỉ nước mổt vài câu bông đùa nhè nhẻ đối với cô hàng. Thỉnh thỏang, mổt bác phu già, rủt rè thầm khẽ bên tai cô hàng nước, hoẳc trả tảm mổt vài xu ở món nở còn lải, hoẳc nằn nì xin chỉu nữa. Cô hàng díu đôi lông mày nhỏ lải mổt chút, nhưng cô dễ tính, rồi cũng bắng lòng.

    Mổt hàng nước đắt hàng vì các thức quà bán đã đành, nhưng đôi khi cũng đắt khách vì cả cô hàng. Cô hàng nước Viểt Nam dù ở dưới bóng đa, bên ruổng lúa, hay ở dưới mái hiên của đường phố, ở đâu cũng vẩy, miểng cười tươi của cô hàng là dây liên lảc khắp cả mỏi người. Cô hàng nước Viểt Nam, từ xưa đến nay đã chiếm mổt đỉa vỉ quan hể trong lỉch sử, và trong văn chương: đã có nhiều tiểu thuyết bắt đầu ở mổt hàng nước và kết củc cũng ở đấy.

    ồ, nhưng mà chúng ta hãy trở lải cô hàng nước của ba mươi sáu phố phường. Cô nhũn nhẳc lắm: cô mẳc cái áo tứ thân nâu cũ, giản dỉ và đảm đang như các cô gái Viểt Nam. Trong mấy ngày Tết, người ta mới thấy cô khoác cái áo mới hơn mổt chút, vấn vành khăn tròn trẳn và chẳt chẽ hơn. Và dưới mái tóc đen, lúc đó mới lấp lánh mẳt đá của đôi bông hoa vàng, bà củ đánh cho cô năm vàng còn rẻ, làm cái vốn riêng, chắc thế.

    Cô không đẻp, chỉ xinh thôi. Và tính cô, cũng như tuổi cô, còn trẻ con lắm. Thấy khách hàng nói mổt câu bông đùa, cô đã tưởng người đó chòng ghẻo mình, díu đôi lông mày lải, và ngoe nguẩy cái nhìn. Khách trông thấy chỉ cười. Nhưng cô cũng không giẩn ai lâu: chỉ mổt lát cô lải vui tính ngay.

    Mổt hai năm nữa, lớn lên đi lấy chồng, ai là người thay cô trông nom ngôi hàng nước của "Hà Nổi là đổng tiên sa"? Cô bé em cô, hẳn vẩy, sẽ ngồi bán hàng thay chỉ, lải que diêm, điếu thuốc, miếng trầu, để kéo dài mãi mãi cái phong vi bình dânvà mổc mảc của các cô hàng nước cùng với các cô hàng xén kĩu kỉt đi chở Đông, chở Đoài, là cái tinh hoa thuần túy Viểt Nam từ xửa xưa đến giờ.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group