Tình Yêu Muôn Thuở - Trần Thị Thanh Du ( END )

  • teresa

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 10

    Biết cô bé đang ghen nên anh cười :
    -Trời hỡi ! Em làm sao thế Trúc Hân ? Lúc chiều này anh và Bích Tuyền đi họp mới về mà .
    Cô bé khoát tay :
    -Đừng thanh minh , đừng giải thích ! Cái gì chính mắt tôi trông thấy đó là sự thật
    - Nhướng mắt , cô nói tiếp
    – Nhưng anh đừng có lầm , tôi không ghen như anh nghĩ đâu . Vì tôi không yêu anh kia mà .
    Đình Khang ngẩn ra :
    -Em nói gì ? Em nói lại anh nghe coi Trúc Hân ?
    Cô bé cười nửa miệng :
    -Anh nghe rõ đây . Tôi chưa nhận lời yêu anh , nghĩa là tôi chưa yêu anh . Cho nên đời mới cho tôi nhìn thấy con người thật của anh đó , anh giám đốc ạ .
    Đình Khang nóng mặt :
    -Em im đi ! Cho dù không yêu tôi , nhưng em cũng đừng xúc phạm và đùa giỡn trên tình cảm của tôi chứ !
    -Ai xúc phạm ? Chỉ có anh xúc phạm đến tôi mà thôi .
    -Tôi xúc phạm cái gì ?
    -Tuỳ anh hiểu …
    -Còn em , khi thấy tôi lại leo lên xe người khác đi mất , cái đó em chọc tức tôi chăng ?
    Trúc Hân vô tình để lộ điểm yếu của mình :
    -Vì tôi không muốn nhìn thấy cảnh anh chở người khác trên xe .
    Đình Khang dịu giọng :
    -Bạn bè chở quá giang , em cũng bắt lỗi nữa ư ?
    -Tôi đâu có cái quyền đó .
    -Tại sao ?
    -Tại vì tôi đâu phải là người yêu hay là vợ của anh đâu .
    -Nhưng anh lại nghĩ như vậy .
    Trúc Hân nhún vai .
    -Con người , ai chẳng có suy nghĩ . Anh suy nghĩ ra sao mặc anh . Còn tôi , tôi không cho phép lương tâm tôi làm chuyện đó .
    Đình khang kêu lên :
    -Sao em cố chấp qúa , Trúc Hân . Nghe anh giải thích đi !
    -Hừ ! Giải thích ! Một lần giải thích , vài lần giải thích. Anh nghĩ là tôi tin lời nói của anh ư ? Không đâu , tôi đã suy nghĩ kỹ rồi , chúng ta đừng làm phiền nhau thì hay hơn.
    -Trúc Hân !
    -Không còn gì phải nói . Anh về đi cho tôi nghỉ . Cả một buổi chiều bận rộn về anh , tôi mệt qúa rồi .
    Đình Khang mỉm cười :
    -Được , em nói thế thì tôi cũng chiều . Nhưng em hãy nhớ kỹ những lời tôi nói : Đình Khang này nó không bỏ cuộc đâu . Và em cũng nên bỏ cái tính bướng bỉnh , cố chấp đó đi . Không tốt đâu , nó rất có hại cho những người làm chồng em sau này .
    -Đình Khang !
    -Rất tiếc là tôi đặt tình yêu không đúng chỗ . Chào em , tạm biệt .
    Chiếc Dream giận dữ cũng như chủ nhân của nó lao vút ra đường . Trúc Hân bàng hoàng nhìn theo , nước mắt rơi dài xuống má . Có phải là ta cố chấp , ta bướng bỉnh như lời Đình Khang nói không ? Và nó , nó cũng làm cho tình yêu ta vừa chớm nở đã vuột khỏi tầm tay rồi .
    Tiếng Phúc Thiên gần một bên :
    -Đừng khóc nữa , Trúc Hân . Nước mắt không giải quyết được gì đâu .
    Cô bé ngả vào lòng Phúc Thiên nức nở :
    -Có phải tại em không anh Hai ?
    Phúc Thiên vuốt tóc em an ủi :
    -Không phải tại em , mà tại cả hai . Người thì nóng tính , người thì bướng bỉnh cố chấp , không ai nhường ai mới xảy ra chuyện . Thôi , em đừng buồn nữa , từ từ làm lành lại . Vào nhà ăn cơm với anh mau lên .
    -Anh Hai !
    -Coi kìa , sao mít ướt thế ? Anh nhớ em gái của anh tự tin và cứng rắn lắm mà ?
    Cô bé lau nước mắt gượng cười :
    -Em nghe lời anh hai , em không khóc nữa .
    -Ngoan , vào nhà với anh .
    Trúc Hân đi tròng vòng tay của Phúc Thiên . Cô mới thấy giờ này mình yếu đuối làm sao .
    Ba ngày ! Ba ngày trôi qua dài như một thế kỷ . Trúc Hân không đến trường và cũng không đến công ty . Lòng cô yếu đuối , tâm hồn cô suy sụp hẳn . Giận ai đây , trách ai đây, mọi việc chỉ tại mình . Vì một tự ái , một vết thương trẻ con mà làm cho lớn chuyện .Thẫn thờ bước ra vườn , Trúc Hân nhớ đến khóm hoa tỉ muội . Nơi đó đặt rất nhiều kỷ niệm .
    Ba ngày , cũng ba ngày không thấy mặt Đình Khang , lòng cô quặn thắt . Mọi lần , ngày nào anh cũng đến , đến để nghe tiếng cười , nghe tiếng hát của em . Vậy mà …anh giận em thật sao , hả Đình Khang ?
    Chạnh lòng nghĩ ngợi , bỗng nghe loáng thoáng tiếng của chị Út :
    -Cô Hân ơi ! Có thư nè .
    Trúc Hân quay lại thì chị Út đã chạy tới , cô nhíu mày :
    -Thư của ai vậy chị út ?
    -Hình như của cậu Khang thì phải .
    Trúc Hân ngơ ngác :
    -Đình Khang ? Anh ấy đi đâu mà có thư ?
    -Tui hổng biết ! Cô coi đi .
    Chị Út dúi lá thư vào tay cô rồi đi nhanh vào nhà . Trúc Hân ngần ngừ rồi xé ra đọc .
    Ngày 27 tháng 6 năm 19…
    Trúc Hân chau mày lẩm bẩm :
    -Hôm nay là 30 tháng 6 rồi . Vậy lá thư này …
    Thắc mắc cũng không giải thích được . Cô đành xem tiếp :

    Trúc Hân yêu thương !

    Thư này đến tay em là anh có mặt tại Đà lạt rồi ! Em cũng đừng ngạc nhiên vì sao anh ra đi . Chúng ta không duyên không nợ thì thôi anh cố tìm quên . Còn chuyện công ty , anh Bảo chồng chị hai sẽ thay anh . Anh có mặt tại Đà lạt để thế cho anh Quốc Bảo về trong này . Anh không hề giận em đâu , đừng băn khoăn ray rứt nhé Trúc Hân . Cho anh gởi lời thăm vú Hà và chị út . Tạm biệt em . Chúc em vui trong hạnh phúc .
    Anh
    Đình Khang

    Trúc Hân bật khóc :
    -Không , không ! Đình Khang ơi , anh đừng đi, em yêu anh mà.
    Trúc Hân cắm đầu chạy vào nhà. Đến sân cô gặp ngay Phúc Thiên. Đưa lá thư trước mặt anh, Trúc Hân nức nở:
    -Như vầy là thế nào hở anh Hai? Trả lời em đi:
    Giữ tay em gái , Phúc Thiên nói:
    -Bình tĩnh lại Trúc Hân.Chuyện gì nói lại anh hai nghe.Lá thư này là của ai?
    Cô bé vẫn khóc:
    -Cuả Đình Khang đó!Có phải Đình Khang ra đà lạt không anh hai?
    Phúc Thiên tỉnh bơ:
    -Phải. Rồi sao? Bộ có chuyện gì à?
    Cô bé ném lá thư vào anh hai:
    -Anh không hiểu gì hết. Anh không hiểu gì hết.
    -Nhưng mà sao mới được?
    Trúc Hân ôm đầu chạy vào nhà.
    -Anh đừng hỏi nưã . Em điên mất, anh hai ơi!
    Phúc Thiên nhìn theo lắc đầu.Nhớ đến lá thư Đình Khang gởi cho con bé. Nhặt lên xem, trong mắt anh lấp lánh nụ cười.
    -Anh thành công rồi đó Đình Khang!
    Bích Trâm gõ nhẹ cửa :
    -Trúc Hân ! Mở cửa đi em !
    Im lặng , không có tiếng trả lời . Bích Trâm gọi lại một lần nữa :
    -Trúc Hân !
    Có tiếng Phúc Thiên vọng lên :
    -Em không mở, anh phá cửa đó.
    Quả là có hiệu nghiệm, cánh cửa bật mở.Trúc Hân ló đầu ra giận dữ:
    -Em muốn yên. Anh chị Hai đừng có phá em nữa không?
    Tiếng Bích Trâm nhẹ nhàng:
    -Em xuống ăn cơm đi, chuyện gì từ từ giải quyết sau.
    Trúc Hân lặp lại:
    -Giải quyết, mà giải quyết cái gì? Anh chị không thể nào giúp em được đâu.
    Cánh cưả đóng ập lại . Bích Trâm thở dài :
    - Mình tính sao đây anh ? Chẳng lẽ để tình trạng của Trúc Hân kéo dài mãi . Việc học cũng bỏ , bao nhiêu mẫu thiết kế ở công ty không ai đảm nhiệm được .
    Phúc Thiên đặt tay lên vai vợ :
    -Em đừng bận tâm lo nghĩ . Chuyện của Út Hân thì để út nó giải quyết lấy . Anh tin chắc con bé không bao giờ buông xuôi tất cả . Vì Trúc Hân đã mang sẵn dòng máu vì mọi người.
    Nằm ở bên trong , trúc Hân đều nghe thấy cả . Nhưng cô không muốn trả lời , không muốn đính chính . Bây giờ cô đang nghĩ đến mình , đến việc làm , đến hành động của mình. chẳng lẽ buông trôi số phận , phó mặc cho dòng đời nghiệt ngã .
    Không ! cô không muốn như thế , cô phải tự đứng lên , ngước mặt nhìn đời để trông thấy đời vẫn tươi đẹp . Hạnh phúc trong tầm tay mà không nắm bắt để nó vuột mất . Giờ tìm đâu ra đây , một tình yêu đơn sơ mà đủ đầy hương vị .Lăn qua lộn lại , trúc hân vẫn réo gọi tên Đình Khang , nước mắt vẫn tuôn tràn xuống má .
    -Khang ơi ! Nơi phương trời xa anh có nhớ đến em không hả Khang . Hay đang tìm vui bên người con gái khác . Anh nỡ nào giận em bỏ mặc em sao hả Khang ?
    Khóc một mình , than thở 1 mình , tâm sự 1 mình . Thời tran cũng trôi vào quên lãng .
    -Cô Hân ơi ! Mở cửa cô Hân ơi !
    Tiếng gõ cửa dồn dập của chị Út làm cho Trúc Hân không thể im lặng . Thật uể oải , Trúc Hân chỏi tay ngồi dậy . Quẹt vội nước mắt còn đọng lại trên mi , Trúc Hân bước ra mở cửa.
    -Chị gõ cửa nỗi gì mà còn hơn nhà cháy vậy ?
    Chị Út cười khì , nhìn Trúc Hân toét miệng nói :
    -Hổng gọi vậy làm sao cô mở cửa .
    Trúc Hân cau có hỏi :
    _Rồi có chuyện gì đây?
    Chị Út tròn mắt:
    -Thì mời cô xuống ăn cơm.
    Trúc Hân lắc đầu chán ngán:
    -Chị với anh chị Hai tôi ăn trước đi. Tôi không đói.
    Chị Út kéo dài:
    -Không đói thì ăn ít. Cô hổng ăn, tôi bị rầy.
    Trúc Hân lạ lùng:
    -Gì lạ vậy? Tôi hổng ăn cơm chị lại bị rầy, ai kỳ cục vậy? Tôi nhớ ba mẹ tôi đi du lịch hết rồi mà.
    -Tôi không nói đến ông bà hoặc vợ chồng cậu Hai , mà là … cậu Ba.
    Chị Út tiu nghỉu nói, Trúc Hân lấy làm ngạc nhiên :
    -Nhưng mà … anh Ba đâu có ở đây.
    -Tuy cậu Ba không có ở đây, nhưng cậu Ba gọi điện trực tiếp cho tôi, rầy trước khi đi lận.
    Chị út chu môi nói. Biết Trúc Hân khó hiểu, chị nói thêm:
    -Trước khi đi, cậu Ba có gọi điện dặn là mỗi buổi cơm phải ép cô ăn . Đi học, đi làm về có mệt thì phải cho cô ăn xúp. Với lại…- Chị bếp nhăn nhó như khó nhớ:
    -Cậu Ba dặn lung tung hết, chỉ toàn là lo cho cô, sau rốt còn nói 1 câu: Tôi đi không biết thuận hay nghịch. Nếu nghịch thì tôi trở về , Trúc Hân mà ốm , tôi sẽ nói với ông với bà nhạc tôi cúp lương chị đó…
    Trúc Hân sửng sốt , cô nghe như nhói ngực:
    -Cái gì? thuận ở, nghịch về. Có nghe lầm không chị Út?
    Nhìn sự biến đổi trên gương mặt Trúc Hân , chị Út càng nói nhanh:
    -Lầm sao được mà lầm. Cậu Ba nói rõ ràng đâý.
    Trúc Hân rên khẽ trong lòng . Trời ơi ! Anh định không về nữa sao , hả Đình Khang . Anh giận em đến thế sao ? Hay định giết lần mòn em chứ hả ?
    Chỉ mới ba ngày không gặp anh mà em đã quay quắt . Làm sao chịu được nếu vắng anh . Ba ngày thui thủi , ba ngày cô đơn Trúc Hân đã biết thế nào là da diết , một sự nhung nhớ đầy ắp trong tim . Một nỗi ngóng mong mòn mỏi , khao khát … Bây giờ , Trúc Hân mới hiểu tính bướng bỉnh của cô đã gây phiền bao người . Đình Khang ơi , em yêu anh mất rồi !
    Chị Út ngớ người nhìn chăm chăm Trúc Hân rồi kinh hoảng la lên :
    -Cậu ba nói sao , tôi học vậy , sao lại giận tôi ?
    Trúc Hân cắn môi nói nhỏ :
    -Em giận chị hồi nào ?
    Đưa ngón tay ra dấu , chị Út chỉ mặt Trúc Hân :
    -Hổng giận sao lại khóc ?
    Quẹt nhanh giọt lệ , Trúc Hân thẹn thùng :
    -Khóc là tại vì …ghét ông ta .
    Chị Út còn đang ngơ ngác bởi chưa biết ông ta là ai . Miệng lại toét ra cười , ba chân bốn cẳng chị chạy nhanh xuống lầu .
    Người gọi cổng không phải Đình Khang , mà là một người đàn bà còn trẻ .Thoáng thấy bóng Trúc Hân trên lầu bước xuống , cô ta cất tiếng gọi khẽ khàng :
    -Trúc Hân !
    Trố mắt nhìn khách , Trúc hân kêu lên :
    -Trời ơi ! Tố Như ! Nhỏ đi đâu đây ?
    Tố Như liếc bạn :
    -Đi thăm mi chớ đi đâu , hỏi lạ ?
    Tố Như cười giòn , cô nhìn Trúc Hân trân trối :
    -Ô ! Sao mắt đỏ hoe vậy ? Bộ giận ai hả ?
    Trúc Hân hất hàm vờ nghiêm giọng hỏi :
    -Muốn nói gì thế Tố Như ?
    -Em muốn nói chị giận Đình Khang à ?
    Vừa nói , Tố Như đảo mắt quanh phòng . Cô hỏi thêm :
    -Hình như cả nhà đi vắng ?
    Đưa tay ra dấu mời Tố Như ngồi , Trúc Hân gật đầu buồn hiu:
    -Ừ , vú hà về quê , còn anh chị Hai thì ở trên phòng .
    Nhìn vào mặt Trúc Hân , Tố Như hỏi :
    -Cũng vì sự bướng bỉnh của chị chứ gì ?
    -Một phần thôi , một phần còn lại là vi` anh Minh .
    -Anh Minh ?
    Tố Như thảng thốt kêu lên . Trúc Hân trả lời mà mắt nhoà lệ.
    -Đúng , hôm ấy mình thấy anh Khang chở Bích Tuyền nên giận dỗi bỏ chạy . Không muốn nghe tiếng kêu của ảnh , nên gặp anh Mình nhờ anh ấy chở về nhà giùm . Sau đó Đình Khang đến giải thích nhưng mình không nghe , mình bác bỏ tất cả . Đình Khang đem chuyện anh Minh ra nói . Nhưng mình chỉ xem anh Minh là anh trai của mình thôi mà .
    Tố Như nhăn mặt :
    -Hân có biết khi người đàn ông nổi cơn ghen là hậu qủa thế nào không ? Với lại Đình Khang rất yêu Hân , tại sao Hân lại đùa như thế chứ ?
    -Hân hiểu điều đó , chẳng lẽ cấm tuyệt đối không cho Hân có bạn , không cho Hân được nói chuyện với bạn của Hân sao ? Anh Khang có quyền gì để ngăn cấm Hân chứ ?
    Tố Như chép miệng :
    -Hân quên rồi sao ? Đình Khang ghen , Đình Khang lo lắng cho Hân là điều gì ư ? Là anh Khang rất yêu Hân . Với lại , hai bác đã chấp nhận Đình Khang là rể , anh chị Hai cũng thế .
    Trúc Hân giật mình vì lời nói của Tố Như . Cô nhíu mày nhớ lại : Phải rồi , cách đây khoảng tám ngày , ba mẹ có điện thoại về hỏi ý kiến và cô cũng đã gật đầu bằng lòng trong một niềm vui lớn . Nhưng cô không muốn cho Đình Khang biết bây giờ , đợi ba mẹ về hẵng tính . Nhưng do đâu mà Tố Như biết chuyện này mới được . Cô đưa mắt nhìn Tố Như .
    -Sao Như biết ?
    Tố Như cắt ngang :
    -Hân muốn hỏi tại sao Như biết chuyện hai bác nhận lời cầu hôn của Đình Khang , phải không ?
    -Ừm .
    -Đâu có gì là khó , hôm anh Ba nói chuyện với ba mẹ của Hân, Như chỉ vô tình nghe thôi .
    Trúc Hân liếc dài :
    -Rồi có ai biết nữa không ?
    Tố Như giơ tay :
    -Mẹ và anh Đình Tuấn .
    Trúc Hân lắc đầu :
    -Khó hiểu thật !
    Tố Như nhẹ nhàng khuyên bạn :
    -Trúc Hân ! Hãy nghe Như lần sau cùng đi . Hạnh Phúc Trong tầm tay đừng để nó vuột khỏi . Dẹp bỏ tự ái bướng bỉnh để trở thành một người yêu tuyệt vời và người vợ chung thủy . Một nàng dâu hiền và sau này trở thành một người mẹ tốt .
    Trúc Hân trợn tròn mắt :
    -Ơ hay ! Sao Tố Như biết nhiều đến thế ?
    -Hân quên rằng Như đã có chồng , đã làm dâu và sắp trở thành một người mẹ rồi sao ?
    Trúc Hân reo lên :
    -Hay nhỉ ! Thảo nào chẳng biết chuyện Hân sao được . Chắc Đình Tuấn và mẹ Ngọc thương Như lắm hả ??
    Tố Như mỉm cười nheo mắt :
    -dĩ nhiên rồi . Không phải riêng mẹ và Đình Tuấn mà còn cả anh Ba và chị Hai cũng thương Như nữa .
    Tố Như chợt nghiêm giọng nhìn Trúc Hân :
    -Vậy là câu chuyện hôn nhân này tính sao đây ? Cho một tia hy vọng đi Hân .
    Trúc Hân đỏ mặt cúi đầu :
    -Hân đã yêu Đình Khang mất rồi , không biết từ bao giờ nữa, nhưng …
    Tố Như chặn lại :
    -Khỏi nói thêm , Như đã hiểu . Để Như vì Trúc Hân giải thích cho anh Ba .
    Trúc Hân xua tay :
    -Không dám làm phiền Như đâu . Hân tự biết lo lấy mà . Với lại anh Khang đâu có ở đây .
    Tố Như ngạc nhiên :
    -Vậy anh Ba đi đâu ?
    -Đà lạt . đã ba ngày rồi chả có một tin tức gì ? Nghe đâu thay cho anh Hai về đây , còn anh Ba thì ở Đà Lạt . Hân cũng cầu trời cho ông ta đừng về .
    -Ờ …Như nhớ rồi .
    Tố Như bật cười :
    -Giờ đó thì khóc nhè chẳng ai dỗ .
    Trúc Hân trề môi :
    -Còn khuya .
    -Để rồi xem .
    Tố Như nói chuyện với Trúc Hân một chút rồi đứng dậy ra về. Nhìn theo bạn mà Hân ao ước mình cũng như vậy .Tâm trạng mãi hoang mang , với cái nhìn e dè lưỡng lự . Tình yêu thật vậy cứng thật đong đầy thế mà vẫn trống lạnh , vẫn thương nhớ một mình .
    Nhẹ gót , Trúc Hân rời phòng khách . Lần do ra tận vườn hoa, Trúc Hân muốn nhờ những đoá hoa tỉ muội xinh tươi , những cánh hoa lay ơ thắm để làm bầu bạn cho đỡ se lạnh , đỡ buồn tênh . Ngồi khoanh gọn trong lòng ghế xích đu , Trúc Hân hít dài hơi như tìm hương vị Đình Khang đang ở đâu đây thì phải .
    Cám giác nhớ nhung sao cứ nôn nao , xao xuyến . Nỗi cô đơn cứ làm như quay quắt như thèm thuồng . Và Trúc Hân thèm qúa đi mất những sự nuông chiều , chăm sóc lo lắng của Đình Khang tập cho cô .
    Ngửa mặt , đầu tựa vào thành ghế , hai tay chận mắt . Trúc hân muốn hồi tưởng vào vóc dáng người yêu .
    -Đình Khang ơi ! Bây giờ anh ở đâu ? - Bất giác Trúc Hân rên lên khe khẽ .
    -Anh ở đây nè Trúc Hân .
    Một giọng nói thật êm thật nhẹ . Một hơi nóng phà ấm trên gương mặt mơ màng .
    Buông nhanh tay , cô bé mở choàng mắt . Tim cô như rối loạn, cô mừng rỡ đến tê dại , đến sững sờ . Cảm giác trong cô đang là hiện thực .
    -Đình Khang ơi ! Là anh đây sao ?
    Hình như câu hỏi này Trúc Hân buột miệng từ bao giờ , từ ngày nào …
    Và hôm nay Đình Khang không lạnh lùng , không trả lời giống như ngày hôm ấy , mà lại sừng sững một nét hào hoa lịch lãm, đang nhìn cô đắm đuối , đang dang rộng môi cười .
    -Vâng là anh đây . Bất ngờ không cô bé ?
    Bất ngờ và thật tự nhiên , Trúc Hân bật khóc tựa người vào thành ghế . Đình Khang choáng người cúi xuống ôm gọn gương mặt người yêu , lau lệ tủi bằng đôi môi khát vọng của mình.
    Thời gian như lắng đo.ng , không gian như ngừng xoay . Đình Khang như bất tận , như không muốn rời khuôn mặt cô bé , nếu như Trúc Hân không rên khe khẽ .
    Rời đôi môi mọng mà lòng đầy luyến tiếc , giọng anh lo âu :
    -Gì thế bé yêu ?
    Đưa tay xoa sau ót , Trúc hân nũng nịu nói với Đình Khang :
    -Ừ , anh tham lam qúa . Mỏi cả cổ đây nè .
    -À , thì ra …Anh xin lỗi .
    Từ sau gía xích đu , Đình Khang vòng tới trước ngồi xuống bên Trúc Hân . Anh hỏi đùa âu yếm :
    -Bữa nay làm gan cho ngồi gần một chút được không ?
    Cô bé không trả lời mà lại dụi mặt vào lòng Đình Khang đang lắng nghe con tim mình rộn rã một niềm vui bất tận mà anh chờ đợi ao ước từ lâu .
    Thế rồi anh giật mình , vùng trước ngực anh hình như âm ấm. Khẽ khàng , anh vội hỏi :
    -Trúc Hân ! Tại sao bé khóc ?
    -Tại em ghét anh , anh ác lắm !
    Đình Khang lặng người trong xúc động . Anh biết Trúc Hân nói gì rồi .
    Giọng cô bé rả rích :
    -Anh biết mấy ngày nay em đổ bao nhiêu nước mắt rồi không ?
    Đình Khang tỉnh queo , anh trêu chọc :
    -Không . Bởi có thấy đâu mà biết ?
    Cô bé ngồi dậy xô mạnh Đình Khang ra . Cô phụng phịu nói :
    -Muốn thấy không , em cho thấy ?
    Đình Khang choàng tới dang hai tay ôm cô bé trở lại , giọng anh ríu rít van lơn :
    -Thôi thôi , anh không muốn thấy cô bé buồn , mặc dù anh rất thích .
    Trúc Hân cựa quậy trong vòng tay của Đình Khang . Cô bé định lên tiếng phản đối gì đấy nhưng rồi phải chịu lắng nghe vì anh đang van vỉ :
    -Cứ ngỡ mình bạc phận , ai ngờ mình cũng được nhớ nhung , được người ta ngóng chờ đến rơi nước mắt .
    Cô bé thẹn thùng phản đối :
    -Hổng dám nhớ anh mà khóc đâu , Đình Khang !
    Biết anh dọa dẫm , cô bé tìm lời chối phăng :
    -Tại ba mẹ đi lâu qúa nên nhớ , em mới khóc chứ bộ .
    Mỉm môi , Đình Khang lôi nhẹ vòng tay . Anh trầm giọng :
    -Vậy để anh đi gọi điện cho ba mẹ về . Kẻo ở đây em khóc hoài ai mà dỗ ?
    Cô bé ngoảnh mặt buồn buồn . thật nhẹ nhàng giọng hình như sắp có nước mắt :
    -Ừ , có đi thì đi ngay bây giờ . Đi luôn hổng về nữa cũng được . Để em ở lại chết nhớ một mình .
    Trời ơi ! Sao mà nghe đứt ruột qúa . Đình Khang vui sướng âm thầm . Lại dang rộng vòng tay anh không rời cô bé . Mặt kề sát mặt anh thì thầm :
    -Đùa một chút bé ơi ! Làm sao anh xa bé cho được .
    Trúc Hân lè nhè trong nước mắt :
    -Xa không được mà bỏ đi mấy bữa , còn doạ dẫm là đi luôn .
    -Thoạt đầu định như vậy , nhưng mà đi có nổi đâu .
    Ngạc nhiên cô bé hỏi :
    -Vậy là sao , anh có gặp anh chị Hai không ?
    Nhún vai , Đình Khang cười khẽ :
    -Có đi Đà Lạt đâu mà gặp ?
    -Trời đất ! Rồi mấy ngày nay anh ở đâu làm gì ?
    Cô bé điều tra . đình Khang cười giải thích :
    -Ở nhà chú tám . Đi làm trinh thám .
    Lại ngạc nhiên , cô bé lặp lại :
    -Đi làm trinh thám ?
    Anh đã phải ôm cô bé vào lòng dỗ dành.- Anh đùa một chút thôi mà .
    -Thì ra …anh theo dõi em .
    -Hổng dám đâu , bảo vệ em thì có .
    Cô bé giãy nảy :
    -Em làm gì cần bảo vệ ?
    Đình Khang cau mặt hỏi :
    -Khờ chết đi được ! Bé đang bị các kẻ cướp vây quanh .
    Biết cô bé khó hiểu , Đình Khang giải thích thêm :
    -Chẳng hạn như Huỳnh Trung nè , gã cò ma Thanh Long hoặc Thanh Minh chẳng hạn .
    Cắn môi , Trúc Hân cụp mắt :
    -Họ vậy thì kệ họ . Nhưng mà Đình Khang , em chỉ yêu mình anh thôi .
    Đình Khang lại lịm người trong niềm vui sướng vô biên . Đây là lần thứ nhất và cũng là lần đầu tiên cô bé thốt lên lời mà anh hằng khao khát .
    -Vậy mà anh không tin em , còn bày đặt chơi trò cút bắt .
    Cô bé lại hờn dỗi , Đình Khang lại phân bua :
    -Tại bày đặt nên nhớ muốn khùng nè . Bởi mới về và đến đây lại kịp lúc …
    -Kịp lúc em ngồi một mình ở đây hả ?
    Lắc đầu , anh nói rõ :
    -Không đâu ! Anh đến lúc Tố Như mới đến và anh nghe rõ tâm tình cô bé .
    Siết Trúc Hân trong vòng tay rắn chắc , anh mơn man :
    -Trúc Hân ơi ! Bây giờ anh mới biết , anh là người diễm phúc nhất trần gian .
    Thật cảm động , cô bé ngả vào vai anh :
    -Không , em mới là người hạnh phúc nhất và cũng là người bướng bỉnh ngang ngược nhất trần gian .
    Ngớ người trước câu nói của Trúc Hân , Khang tròn mắt hỏi :
    -Bé nói gì thế ?
    Biết người yêu khó hiểu , Trúc Hân càng trêu già thêm . Dẩu môi cô bé làm gang :
    -Bởi tính bướng bỉnh , ngang ngược , cứng đầu lạnh lùng anh tập cho em nên làm sao hiểu nổi .
    Xoè bàn tay năm ngón cô bé đếm từng điều một . Cô giải thích :
    -Giận dai nè , hay hiểu lầm nè , hay ghen nè , đi làm chờ đưa rước nè , đi vắng thì phải … nhớ nhiều nè , khóc nhiều nè …
    Đình Khang nheo mắt :
    -Giống anh hả ? Vậy cho anh mi một cái nghe .
    Choàng một tay ra sau lưng Đình Khang cô bé ôm ghì và nói :
    -Đình Khang !
    Và vỡ niềm vui bất tận . Khang ngỡ mình như cánh diều bay cao mãi .
    Đưa tay sửa lại cà vạt cho hợp ý mình . Đình Khang bất giác hát vang một bản nhạc vui khi trong phòng khách không có ai.
    Sực nhớ ra , anh bước lại nhìn tấm thiệp trên bàn , rồi gọi vọng lên lầu :
    -Trúc Hân ơi ! Tới giờ rồi đấy !
    -Vâng , em xuống ngay đầy .
    Tiếng cô bé vọng trên lầu , sau đó là sự xuất hiện của cô .
    -Đình Khang ! Xem nào , em ăn mặc vầy có được không anh .
    Trời ơi ! Bé đó sao Hân ? Bé xinh đẹp ngoài trí tưởng tượng của anh . Trong bộ đầm màu xanh ngọc , trông cô bé rất trẻ con , màu da trắng ngần như càng mịn màng càng khêu gợi từ đôi tay trần thon thả .
    Từng bước chân nhí nhảnh , cô bé đi dần đến gần Đình Khang. Bá cổ anh cô nũng nịu :
    -Làm gì mà nhìn em dữ vậy ?
    Đình Khang thở khi anh như sực tỉnh :
    -Người ta thất tình em , đi lấy vợ , đi chung vui hạnh phúc với người ta , em … sửa soạn chi cho đẹp dữ vậy … tội nghiệp anh .
    Trúc Hân nũng nịu :
    -Ư . Ghét anh qúa đi , giờ phút này còn ghẹo người ta nữa .
    Đình Khang nhăn mặt :
    -Ai thèm ghẹo em làm gì . Bé đẹp để một mình anh ngắm được rồì . Nhiều người ngắm , anh thêm xót ruột .
    Nguýt dài người yêu , Trúc Hân trừng mắt :
    -Còn anh thì sao , nếu còn léng phéng thì ai xót ruột ?
    Đình Khang vênh mặt :
    -Ôi ! Chuyện đó xưa như trái đất . Anh bây giờ chỉ có một mình bé thôi . Với lại đó là thời kỳ bất đắc dĩ .
    Rồi anh căn dặn :
    -Bé ơi ! Chừng nào mình đi ra sân bay đón ba mẹ , bé cũng diện cho anh như thế này nghe ?
    -Chi vậy ?
    Đình Khang nhướng mắt :
    -Để anh ăn theo vẻ trẻ trung nhí nhảnh của vợ anh .
    Cô bé lườm anh :
    -Nói mà không biết mắc cỡ . Ai là vợ của anh hồi nào ?
    -Không bây giờ thì mai mốt !
    -Còn lâu , đừng có ham .
    Xem lại đồng hồ , Trúc Hân hối thúc :
    -Đến giờ rồi kìa ! Ở đó mà dông dài .
    Nét mặt hớn hở , Đình Khang gật đầu đứng lên . Nhìn lại cô bé , Khang lắc đầu chặc lưỡi . Thảo nào , Thành Long …
    Sau một thời gian đeo đuổi , được Trúc Hân giới thiệu không biết nghĩ sao Thanh Long đi cưới vợ . Có lẽ Thanh Long không chịu nổi khi thấy Đình Khang kè kè mãi bên cô bé . Và hôm nay là tiệc cưới .
    Hướng ra sau bếp , Trúc Hân gọi chị út :
    -Chị Út ơi ! Coi chừng đóng cửa giùm tụi em nha .
    -Tôi ra liền , cô Hân ơi !
    Điện thoại reo vang , Trúc Hân nhấc máy lên nghe . Cô biến sắc , tay run run và cô quyết định tới bệnh viện . Sau đó sẽ giải thích với Đình Khang sau .
    Gọi chị Út coi nhà . Trúc Hân chạy như bay đến bệnh viện .
    Tám giờ tối hôm sau , Thanh Minh mới tỉnh . Anh được chuyển ra phòng ngoài . Tố Như và Đình Tuấn mừng rỡ vô cùng .
    Sau một ngày một đêm mê man bất tỉnh , Minh có cảm tưởng như mình chết đi sống lại .
    Anh bắt đầu nhớ lại . Sau giờ tan sở anh không về nhà …
    Bây giờ tất cả đã qua những vết tích hãy còn với cánh ty bị gãy . Bác sĩ bảo băng bột một thời gian cánh tay sẽ bình thường . Mọi vết thương sẽ bình thường .
    Chợt cửa phòng bật mở , Minh đưa mắt nhìn ra . Tố Như bước vào , và một người nữa mà anh không ngờ được .
    Đến sát bên Minh , người ấy cúi xuống nhìn anh .
    -Trong người khỏe chưa hả anh Minh ?
    Minh bang hoàng :
    -Trúc Hân ! Là em đó sao ?
    Tố Như lên tiếng :
    -Trúc Hân quen nhiều bác sĩ , nên nhờ Hân anh được chữa trị tận tình . Anh phải cảm ơn Trúc Hân nhiều lắm .
    Minh nói nhỏ :
    -Cám ơn Hân đã vì anh .
    Vẫn cười tươi , Hân phản đối :
    -Hổng dám vì anh đâu . Em vì Tố Như bạn em thôi .
    Trúc Hân nghiêm giọng nói tiếp :
    -Em không muốn anh phải đau buồn ân hận sau này . Vì hạnh phúc , vì tương lai , anh đừng tự hành hạ mình nữa . Cố gắng vượt qua trở ngại để tìm thấy niềm vui mới . Anh biết không ? Chị Thục trang rất yêu anh .
    Hiểu ý Minh nói :
    -Rồi …Thục Trang có đây không ? Cô ấy …
    Thoáng chút mừng , Trúc Hân nhanh miệng :
    -Tố Như ! Gọi chị Trang vào đi .
    Hân vẫn nhìn Minh , tay quàng qua phía sau định kéo Thục Trang về phía trước cho Minh thấy mặt . Cô vừa bảo :
    -Thục Trang ! Chị bước tới trước để nhìn người yêu cho rõ . Minh đã hiểu lòng em rồi .
    Hình như nghe lời , Thục Trang bước ra phía trước . Thoáng nhìn , Trúc Hân đã vội kêu lên :
    -Trời ơi ! Đình Khang .
    -Ừ ! Anh đây . Anh đến thăm Minh một chút .
    Vừa nói , Khang nhướng mắt kêu Trúc Hân . Nhưng mà nét lạnh lùng làm sao ấy !
    -Thanh Minh , anh thật khoẻ chưa ? Xin chúc mừng anh thoát nạn .
    Ngỡ ngàng , Minh nhìn Khang :
    -Thành thật cám ơn anh … Đình Khang .
    Đình Khang cởi mở :
    -Ơn nghĩa , khách sáo qúa . Rồi cũng là bạn bè cả mà .
    Nhìn lại Trúc Hân , tự nhiên anh sầm mặt . Khang nói với Minh :
    -Ráng mau lành để ăn cưới tụi này nha .
    Xoay lại Trúc Hân , Khang nghênh mặt :
    -Còn cô nữa , hổng biết điều chút nào . Hổng biết tránh mặt để cho người ta tâm sự .
    Không chờ Trúc Hân có đồng ý hay không . Đình Khang nắm tay cô kéo đi ra cửa . Rồi chợt nhớ gì , anh quay lại nói với Minh :
    -Chúc hai người vui vẻ .
    Minh chỉ cười không nói , bởi đang nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Thục Trang .
    Thôi thì phải nghe lời Trúc Hân , phải học một ít đức tính của cô gái đó .
    Bước tới chỗ Đình Khang gửi xe , Trúc Hân mới chưng hửng .
    Trên xe ràng sẵn một vali đồ . Anh lại định đi đâu , hay đồ của ai mới gởi ? Trúc Hân muốn hỏi nhưng khuôn mặt của Đình Khang lạnh như tiền , làm cô bé e ngại .
    Trên đường từ bệnh viện về nhà , Khang lặng lẽ không nói nửa lời . Trúc Hân biết anh giận , nhất là vì Thanh Minh . Trong những người quan hệ với Hân , Hân biết Đình Khang nặng thành kiến với Minh nhiều nhất . Vậy mà lúc nãy Khang đã nhìn thấy cô nắm tay Minh . Đình Khang vẫn sầm mặt , xách vali đi thẳng từ phòng khách lên phòng riêng của Trúc Hân . Liếc nhìn anh ngạc nhiên và tủi phận , bước theo Đình Khang mà giọt lệ đã lăn dài .
    Cửa phòng bật mở , Khang tự tiện bước vào . Đặt vali xuống giường , Khang tự động mở cửa ra . Vừa nhìn vào , Trúc Hân đã vội la lên :
    -Đình Khang ! Anh định bỏ em đi đâu nữa ?
    Trước mắt cô , vali của anh đầy quần áo , vật dụng chuẩn bị chuyến đi xa . Cô bé nhìn Khang nghèn nghẹn , nước mắt đã lưng tròng . Trêu cô bé được bấy nhiêu , thấy nước mắt Trúc Hân , anh không chịu nổi . Anh đã phải ôm cô bé vào lòng dỗ dành .
    -Nín đi bé ! Anh đùa một chút thôi mà .
    Khóc lớn hơn , cô bé giãy giụa :
    -Đùa gì ! Áo quần soạn sẵn , anh lại định bỏ em . Em méc anh Hai , em méc ba mẹ nè !
    Áp mặt cô bé vào vùng ngực rộng , Đình Khang nói thật lòng mình :
    -Anh có định đi thật đó . Anh không chịu nổi vì ghen , anh sẽ đi mà không nói một lời để cho bé tự do cho ai mặc ý .
    Cô bé cựa quậy trong lòng Khang . Anh càng siết chặt hơn . Anh muốn cô bé nghe lắng nghe anh nói :
    -Thế anh muốn nhìn bé lần cuối … Đến khi thấy bé ngồi kề bên hắn , tự nhiên anh nổi máu ghen . Tò mò , anh lại muốn biết bé nói gì , và nhờ vậy anh mới nghe thật rõ .
    Thì ra …Trúc Hân đã hiểu . Anh đứng sau lưng mà cô bé lại nghĩ là Tố Như . Vùng mạnh ra khỏi vòng tay rắn chắc của Đình Khang , cô bé vênh mặt :
    -Đứng sau em nghe được những gì ?
    Khang vờ thiểu não :
    -Đàn ông yêu nhiều mà hay ghen nhiều là xấu lắm .
    Cô bé thích chí cười vang :
    -Đúng đó . Đàn ông ghen là xấu lắm .
    Đình Khang trả đũa :
    -Nhưng nếu là chồng thì có quyền giữ vợ .
    Cô bé vừa tránh né vừa trả lời :
    -Nhưng anh chưa phải là chồng .
    Tóm được cô bé , Đình Khang ôm gọn :
    -Chưa hôm nay , nhưng anh tập cho ngày mai .
    Cô bé dẩu môi vừa đưa tay che chắn gương mặt mình :
    -Không cần anh tập đâu . Em không cần …em không …
    Bờ môi ngọt ngào mềm mại của Đình Khang tìm môi cô bé . Hai người hôn nhau say đắm .
    Rầm …
    Chiếc vali đổ gây tiếng động làm tỉnh lòng người . Đình Khang nhìn cô bé trêu chọc :
    -Đừng cười ngạo nghễ . Tại tôi muốn để dành thôi .
    Rồi anh choàng tay lên vai cô bé thì thầm :
    -Ngày mai theo anh ra phi trường đón ba mẹ chịu hông ?
    Cô bé tròn mắt :
    -Hai đứa mình thôi ư ? Còn chị Hai , anh Hai chi ?
    -Anh chị Hai đi xe riêng , hai đứa mình đi xe riêng , khỏi phiền ai .
    Cô bé lườm dài :
    -Anh đó nha , lộn xộn dễ sợ .
    -Tại anh muốn riêng tư để dễ mi bé chứ bộ .
    Cô bé đấm vào vai anh :
    -Ghét anh qúa đi !
    Đình Khang ngắc ngứ :
    -Chịu hông mới được ?
    -Chịu liền .
    Cô bé reo lên , cô chợt sáng mắt :
    -Ba mẹ mà biết hai đứa mình khắng khít chắc là vui lắm !
    -Ừ , còn mẹ nhìn thấy cảnh này là đốc anh cưới gấp .
    Nghe Khang nói mà cô bé muốn rơi nước mắt . Anh yêu cô và lo cho cô nhiều qúa .Kéo đầu anh xuống , cô bé hôn anh . Cái hôn cảm tạ ân tình .Đình Khang lặng người sung sướng , anh hiểu tâm trạng cô bé đang xúc động .

    +++++++++++++++++

    Phi trường sân bay tân sơn nhất !
    Trúc Hân đứng không yên , cứ nhóm lên nhóm xuống . Lâu lâu lại xem đồng hồ mặt mày nhăn nhó trông tức cười :
    Cô bé lẩm bẩm :
    -Trời ơi ! Sao lâu thế này ? Máy ba hạ cánh rồi mà !
    Đúng là con gái miệng không ngớt . Cô bé lại kêu lên :
    -Anh hai à ! Em mỏi chân lắm rồi nè !
    Không im lặng được Phúc Thiên phải lên tiếng :
    -Đàng hoàng một chút coi Trúc Hân . Ba mẹ phải làm thủ tục rồi mới ra được . Coi em kìa , mặt mày nhăn nhó trông giống ‘bà cụ’ qúa !
    Cô bé hất mặt :
    -Kệ em ! Mắc mớ gì tới anh .
    Liếc nhìn , thấy Đình Khang vẫn im lặng dựa vào xe , Phúc Thiên cười :
    -Mắc chớ sao không mắc ! Trong khi anh và Đình Khang không có gì , còn em lại hết cái này lại đến cái nọ . Biết vậy , bỏ khuất ở nhà cho xong .
    Đưa tay véo vào Phúc Thiên , cô bé bặm môi :
    -Anh đúng là ích kỷ chưa từng có .
    Phúc Thiên kêu lên :
    -Ây da ! Chết tôi , anh Khang ơi ! Cua kẹp !
    Cô bé lườm dài :
    -Hừ ! Mình đau , mình làm mình chịu gọi người ta làm gì ?
    Phúc Thiên nhăn nhó :
    -Thì …đàn ông với nhau thì bênh nhau , phải không anh Khang?
    Đình Khang mỉm cười gật đầu , Trúc Hân doạ :
    -Ỷ hôm nay không có chị Hai đi theo rồi ăn hiếp em há . Em về em méc cho mà coi .
    Phúc Thiên rùn vai :
    -Eo ôi ! Ghê thế !
    Quay sang Đình Khang , cô bé trừng mắt :
    -Còn anh nữa ! Chuyện gì sao cũng có hết vậy ?
    Đình khang nhún vai :
    -Nơi nào có em là nơi đó có anh chứ sao ?
    Phúc Thiên cười lớn :
    -Ô hay ! Hết chối rồi nhé Út Hân
    -Cái gì mà phải chối chứ ?
    Phúc Thiên nhướng mắt :
    -Em và Đình Khang liên kết với nhau mà còn bày đặt .
    Cô bé ngơ ngác :
    -Liên kết cái gì mới được ?
    -Thì…thì…
    Đình Khang cướp lời :
    -Ý anh Thiên nói là anh và em yêu nhau .
    Đỏ mặt , cô bé chống chế :
    -Ai nói là anh và em yêu nhau . Chỉ …anh yêu em thì có .
    Phúc Thiên càng cười lớn hơn :
    -Vậy tôi sẽ đốc ông bà gả Út Hân cho anh ha Đình Khang .
    Trúc Hân giậm chân :
    -Hông , em hổng chịu đâu ? Em …
    Có tiếng nói vang lên :
    -Cái gì mà giậm chân dữ vậy , con gái cưng của mẹ ?
    Giật mình , Trúc Hân reo lên :
    -Ôi ! Ba mẹ .
    Trúc Hân nhảy cẫng lên ôm chầm lấy bà Trúc Lam . Trong khi đó Đình Khang và Phúc Thiên khoanh tay chào ông Phúc Tâm . Ông cười :
    -Đình Khang ! Phúc Thiên !
    Phúc Thiên nhanh nhẹn xách vali đồ rồi nói :
    -Ba thấy không ? Nhỏ Hân lớn đầu vậy mà giống trẻ con dễ sợ.
    Nhìn con gái đang ôm mẹ , ông trêu :
    -Út Hân quên ba rồi hả ?
    Cô bé mỉm cười buông bà Trúc Lam ra chạy sang ôm lấy ông .
    -Ba của con .
    Phúc Thiên chen vào :
    -Có nịnh không đó ?
    Cô bé dẩu đôi môi hồng :
    -Dĩ nhiên là không rồi ! Vì em mừng ba mẹ của em mờ , có gì đâu phải nói .
    Để ý không thấy Bích Trâm , bà Trúc Lam hỏi Phúc Thiên :
    -Còn vợ con đâu Thiên ?
    -Dạ , Bích Trâm hơi mệt nên không thể đến phi trường đón ba mẹ được . Mẹ đừng giận nha mẹ .
    Bà Trúc Lam cười tươi :
    -Có gì để giận chứ Phúc Thiên ? Con học đâu những từ khách sáo thế ?
    Ngắm nhìn ba mẹ một hồi . Trúc Hân gật đầu :
    -Trông ba mẹ trắng và trẻ ra .
    Phúc Thiên trêu em :
    -Nãy giờ nhận xét được bấy nhiêu đó hả Trúc Hân .
    Cô bé nheo mắt :
    -Ừ …rồi có sao không anh Hai ?
    Thấy Phúc Thiên vẫn cười cười , nhớ ra Trúc Hân liến thắng:
    -A ! Con biết rồi , ba mẹ ơi ! Ba mẹ có cháu nội rồi đó . Anh hai làm cha , bởi vậy nãy giờ con thấy anh Hai cười hoài . Hi… hi…
    Phúc Thiên cốc vào đầu em :
    -Con bé này , sao nhiều chuyện thế .
    Trúc Hân xoa đầu :
    -Ui da ! Ba mẹ coi kìa , anh Hai ăn hiếp con .
    Bà Trúc Lam nhìn con trai :
    -Có thật không Phúc Thiên ?
    Anh vẫn cười :
    -Dạ .
    Ông Phúc Tâm chen vào :
    -Ba chúc mừng con !
    Bà Trúc Lam cười tươi :
    -Gia đình ta thêm một tin mừng nữa .
    Phúc Thiên ngơ ngác :
    -Sao là thêm một tin mừng nữa hả mẹ ?
    -Ờ ! Đó là tin mừng của Út Hân và Đình Khang .
    Như hiểu ra , Phúc Thiên vỗ tay :
    -Con biết rồi !
    Liếc Đình Khang anh nói thêm :
    -Công nhận Đình Khang cũng nhanh tay thật .
    Ông Phúc Tâm cười lớn , ông vỗ vai Đình Khang :
    -Gọi ba mẹ được rồi đó , Đình Khang . Ba mẹ đồng ý .
    Nheo mắt nhìn Trúc Hân đang bặm môi , anh vòng tay :
    -Cám ơn ba mẹ .
    Trúc Hân quay mặt :
    -Nghỉ chơi ba mẹ , nghỉ chơi anh Hai luôn .
    Phúc Thiên chêm vào :
    -Đó , ba mẹ thấy hông ? Chưa gì đã nói nghỉ chơi với ba mẹ, với con , để nói riêng với mình Đình Khang thôi .
    Trúc Hân giậm chân chui tọt vào xe đóng cửa lại . Đình Khang cười :
    -Anh làm cho tôi về phải năn nỉ rồi đó .
    Cả ba người lại được một trận cười vì phải nhìn khuôn mặt nhăn nhó khó coi của Đình Khang .
    Phúc Thiên nhắc nhở :
    -Ta lên xe đi ba mẹ , kẻo bác Ngọc và vú Hà chờ ở nhà .
    Ông Phúc Tâm ngạc nhiên :
    -Có chị Ngọc nữa ư ?
    -Dạ , bác Ngọc ở nhà mình đó ba .
    Bà Trúc Lam mừng rỡ :
    -Vậy thì lên xe về mau , mẹ có chuyện cần bàn với chị Ngọc.
    Phúc Thiên cố trêu Trúc Hân :
    -Từ từ mẹ ơi ! Làm như làm sui không bằng .
    Bà Trúc Lam liếc con :
    -Làm sui thì đã sao nào ?
    Phúc Thiên vỗ tay :
    -Cho con hay cho Út Hân vậy mẹ ?
    Trúc Hân đẩy cửa xe nói vọng ra :
    -Anh muốn em đi xích lô về , hả anh Hai ?
    Đình Khang liếc mắt :
    -Uy rồi đó anh Thiên .
    Quay sang ông bà Phúc Tâm :
    -Dạ , mới hai bác lên xe .
    Phúc Thiên ra hiệu :
    -Anh Khang để tôi cầm lái cho .
    Tất cả đã yên vị , Phúc Thiên cho xe lướt nhanh ra khỏi phi trường . Trên xe trở nên im lặng , không ai nói với ai , kể cả cô bé Trúc Hân . Hình như cô không thèm quan tâm đến ai trong xe , mắt vẫn dõi theo một cái gì đó gần gần lắm .
    Mọi điều như ý muốn , niềm vui hạnh phúc đầy đủ còn đòi hỏi gì hơn . Bây giờ ông bà Phúc Tâm chỉ lo cho Trúc Hân mà thôi . Đặt tình yêu nơi con bé sao khó thế . Vậy mà Đình Khang vẫn phải chiều , vẫn phải năn nỉ . Ôi thôi đủ thứ !


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group