Phòng trọ ba người - Nguyễn Nhật Ánh (14 chương -- Hết)

  • duonglinhhoai

    khoảng 2 10 năm trước
  • Phòng Trọ Ba Người


    Chương 1


    Tiếng chổi quét loạt soạt vọng lên từ dưới sân làm Nhiệm thức giấc. Anh quay đầu nhìn sang bên cạnh, thấy Chuyên và Mẫn vẫn còn ngủ. Trù trừ một lát, Nhiệm lại nằm yên. Một buổi sáng chủ nhật thong thả như thế này mà dậy sớm thì quả là uổng phí, Nhiệm nghĩ vậy và lười nhác đưa mắt nhìn qua cửa sổ, ngắm những trái dầu khô vừa rơi vừa quay tít trong không khí mỗi khi có một làn gió thổi qua .
    Bây giờ, Nhiệm mới để ý đến tiếng chổi . Cứ mỗi lần gió thổi mạnh, vô số trái dầu rụng xuống là tiếng chổi lại vang lên một cách vội vã và hậm hực khiến Nhiệm bật cười .
    Và bỗng như sực nhớ đến chuyện gì trọng đại, Nhiệm vội vàng ngồi bật dậy, nhảy tót xuống khỏi giường và chạy ra lu nước phía sau súc miệng, rửa mặt. Sau khi nhúng qua loa cái đầu bờm xờm vào thau nước, Nhiệm lấy khăn lau tóc và ra ngồi trước bàn "tân trang" lại "nhan sắc". Soi mặt vào chiếc gương nhỏ nứt một đường dài, Nhiệm bắt đầu tỉa tót. Với chiếc lược không ngừng xoay ngang xoay dọc trên tay, anh đánh vật với mái tóc khốn khổ của mình một hồi mới bắt được những sợi tóc chỉ thiên bướng bỉnh kia tạm thời nằm ép xuống với một vẻ khép nép giả tạo . Bao giờ cũng vậy, cái rừng tóc rễ tre kia chỉ giả vờ vâng lời Nhiệm, chúng nằm đợi chừng nào thứ dầu gội đầu H2O của Nhiệm bốc hơi hết là lại nhất loạt xù lên như rừng chông biên giới . Nhiệm biết vậy nhưng anh mặc kệ. Khoác vội chiếc sơ mi tươm tất vào người (phía dưới vẫn trang bị sơ sài bằng... quần đùi), Nhiệm nhô người lên khỏi cửa sổ nhằm trình diễn một bức ảnh bán thân vô cùng lịch sự, được trang điểm thêm bằng một nụ cười duyên dáng.
    Người con gái vẫn cắm cúi quét sân, không hề biết đến những diễn biến phức tạp đang xảy ra trên cao .
    Từ cửa sổ căn gác, thần tình ái áo sơ mi quần đùi hắng giọng gọi :
    - Sương !
    Cô gái dừng chổi, ngó lên :
    - Anh gọi tôi ?
    Nhiệm nheo mắt, cười cười :
    - Thì gọi Sương chứ gọi ai !
    Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên :
    - Anh gọi tôi có việc gì không ?
    - Sương dễ thương quá !
    - Xí !
    Cô gái cau mặt "xí" một tiếng rồi cúi xuống quét sân tiếp. Những gói thuốc rỗng, những chiếc lá vàng, những trái dầu khô bị đùa mạnh dưới từng nhát chổi . Ý chừng cô gái không hài lòng, Nhiệm đoán vậy . Ðắn đo một lát, anh lại gọi :
    - Sương !
    Nhưng cô gái không ngẩng đầu lên.
    - Sương ! - Nhiệm vẫn gọi .
    Cô gái tiếp tục giả điếc.
    Nhiệm vẫn kiên trì :
    - Ngó lên nói cái này cho nghe nè !
    Lần này thì cô gái không thể làm ngơ . Sương ngó lên, giọng nghiêm nghị :
    - Nói đàng hoàng à nghen !
    Nhiệm cười :
    - Ừ, đàng hoàng !
    - Vậy nói đi !
    Chỉ đợi có vậy, Nhiệm nói liền :
    - Chiều nay Sương rảnh không ?
    Sương lắc mái tóc :
    - Không.
    - Chiều chủ nhật làm gì không rảnh ?
    - Giặt đồ, nấu cơm.
    - Vậy chiều mai ?
    - Không luôn.
    - Chiều mốt ?
    - Cũng không.
    Nhiệm nhăn mặt :
    - Sương khó quá !
    - Ừ, tôi vậy đó !
    - Khó quá sẽ ế chồng.
    - Kệ tôi .
    Không biết làm sao, Nhiệm đành chép miệng :
    - Tiếc quá !
    Sương thản nhiên :
    - Gì đâu mà tiếc ?
    Nhiệm nhún vai :
    - Tiếc chứ ! Tưởng Sương rảnh, chiều nay rủ Sương đi xem phim. Phim hay lắm !
    - Anh rủ người khác đi !
    - Người khác thì nói làm gì. Tôi chỉ muốn rủ Sương.
    - Hứ.
    - Gì mà "hứ" ?
    - Ai mà thèm đi xem phim với anh.
    Nhiệm cười :
    - Sao vậy ? Bộ tôi vô duyên lắm hả ?
    - Chứ gì nữa !
    Nhiệm nhún vai :
    - Chắc Sương quáng gà hay sao ấy chứ ! Ai cũng bảo là tôi có duyên, chỉ có Sương là nói ngược lại .
    - Thôi đi ! Không quen biết tự dưng rủ người ta đi xem phim mà bảo là không vô duyên !
    Nhiệm đưa hai tay lên trời :
    - Trời đất, láng giềng với nhau mà bảo không quen biết ! Tôi chẳng biết tên Sương là gì !
    Sương lạnh lùng :
    - Nhưng tôi thì không biết tên anh.
    Nhiệm gãi đầu :
    - Cái đó là lỗi ở Sương. Tên tôi dễ nhớ lắm. Tôi tên Chuyên.
    Vừa ba hoa dứt câu, Nhiệm bỗng giật mình khi nghe một giọng nói dõng dạc vang lên sau lưng :
    - Nè, nè, không có mạo danh ẩu à nghen !
    Hóa ra từ nãy đến giờ sự tán tỉnh ồn ào của Nhiệm đã đánh thức Chuyên và Mẫn dậy . Cả hai không buồn lên tiếng mà bấm bụng nhịn cười theo dõi "trò khỉ" của Nhiệm. Chỉ đến khi nghe Nhiệm mạo tên mình, Chuyên mới lên tiếng can thiệp.
    Thấy âm mưu bị bại lộ, Nhiệm đành quay mặt ra cửa sổ, cười cười :
    - À, à, tôi xin giới thiệu lại . Tôi tên Nhiệm.
    Sương thắc mắc :
    - Sao khi nãy anh bảo anh tên Chuyên ?
    - Tôi lộn.
    - Tên mình mà lộn ?
    - Ừ, tính tôi vậy . Tôi lộn hoài .
    - Xạo .
    - Thật mà. Tôi hay lộn tên tôi với tên bạn tôi lắm.
    - Bạn anh đâu ?
    - Hắn đây nè !
    Vừa đáp, Nhiệm vừa quay đầu nháy mắt với Chuyên :
    - Người đẹp hỏi thăm mày kìa ! Ra đi !
    Chuyên vẫn ngồi yên trên giường :
    - Người đẹp của mày thì mày nói chuyện. Ðâu phải người đẹp của tao .
    Nhiệm đành phải quay ra :
    - Hắn không chịu xuất hiện.
    Sương nhún vai :
    - Kệ anh ta ! Tôi đâu có cần chiêm ngưỡng bạn anh.
    Nhiệm khịt mũi :
    - Nhưng tôi thì lại muốn giới thiệu bạn bè với ... người yêu của mình !
    Trước lối ăn nói bặm trợn của Nhiệm, Sương đỏ mặt "hứ" một tiếng rồi cúi xuống tiếp tục... quét.
    Nhiệm vẫn không buông tha :
    - Sương !
    Chỉ có tiếng chổi loạt soạt trả lời anh.
    - Bộ hỏi tên người ta rồi làm lơ hả ?
    Sương vẫn cắm cúi quét.
    - Chiều nay đi xem phim chứ ?
    Im lặng.
    Biết không thể dai ... hơn đỉa được nữa, Nhiệm tính quay vào thì bỗng dưng Sương ngước lên. Nhiệm mừng quýnh :
    - Gì đó Sương ?
    Nhiệm chắc mẩm là Sương nói chuyện đi xem phim, ai dè Sương nói chuyện khác :
    - Mấy anh ăn ở mất vệ sinh quá !
    Nhiệm chưng hửng :
    - Nè, nè, không phải thấy người ta nhiệt tình rủ đi xem phim rồi muốn xài xể cách sao cũng được à nghen !
    Sương chỉ tay vào đống rác vừa gom lại :
    - Chứ ai hút thuốc xong ném vỏ xuống đây ?
    Nhiệm giả bộ ngây thơ :
    - Ai biết ! Tôi đâu có hút thuốc. Ðây chắc là "thành tích" của tên Chuyên và tên Mẫn.
    Sương đang định hạch sách tiếp thì bỗng thấy một cái đầu khác nhô lên khung cửa . Cái đầu nói :
    - Ðừng có nghe lời hắn. Hắn chuyên môn ném vỏ thuốc lá qua cửa sổ.
    Sương không biết cái đầu đó tên Chuyên. Cô chưa kịp nhìn kỹ thì Nhiệm đã đẩy Chuyên ra :
    - Ði súc miệng rửa mặt đã mày ! Trình diện với người đẹp mà mặt mày trông phát ớn.
    Rồi Nhiệm vuốt tóc mình :
    - Phải tươm tất như tao đây nè !
    Ðang bốc phét bỗng Nhiệm giật mình nhận ra những sợi tóc phản chủ của mình đã dựng đứng lên tự lúc nào . Hoảng hốt, Nhiệm vội ngồi thụp xuống khỏi cửa sổ :
    - Chết mẹ !
    Ðiệu bộ lóng ngóng của Nhiệm khiến Mẫn cười hích hích.
    Nhiệm trợn mắt : - Cười chọc quê hả mày ?
    Mẫn vừa cười vừa nói :
    - Tao cười là cười mày kém thông minh. Lần sau, khi nói chuyện với "em", mày nhớ đội mũ.
    Nhiệm gật gù :
    - Ý kiến hay đấy !
    Chuyên xen vào :
    - Hay thì hay, nhưng theo tao, mày không nên áp dụng.
    - Sao vậy ?
    - Mày để đầu trần, các em dễ "mê" mày hơn.
    Nhiệm liếm môi :
    - Thật không ?
    Chuyên nheo mắt :
    - Tao xạo mày làm gì ! Tâm lý các em thường thích những mái tóc bàn chải như mái tóc của mày .
    Nhiệm bán tín bán nghi :
    - Tâm lý gì lạ vậy ?
    Chuyên tỉnh bơ :
    - Có gì đâu mà lạ ! Em nào giặt đồ mà chẳng cần... bàn chải .
    Mẫn ngồi trên giường cười ha hả, tuyên bố :
    - Một - Không !
    Nhiệm nhún vai :
    - "Một không" cái con khỉ ! Thằng Chuyên là đồ đểu !
    Chuyên cười hì hì :
    - Còn mày là đồ vô tích sự. Tán tỉnh em Sương cả buổi mà chẳng được cái cóc khô gì.
    Mẫn nhận xét :
    - Cái giọng tán tỉnh của nó, khỉ trên rừng nghe thấy cũng chạy dài nữa là con gái .
    Phớt lờ sự châm chọc của Chuyên và Mẫn, Nhiệm lặng lẽ bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống.
    Chuyên hỏi :
    - Em Sương còn đó không ?
    Nhiệm thở dài :
    - Biến rồi .
    Rồi Nhiệm lim dim mắt, hắng giọng ngâm :
    - Mắt nàng đăm đắm trông lên
    Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi
    Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi
    Tôi buồn tự hỏi : hay tôi yêu nàng ?
    Mẫn xuýt xoa :
    - Hay quá ! Thơ ai vậy ?
    Nhiệm ưỡn ngực :
    - Thơ tao chứ thơ ai !
    Mẫn trố mắt :
    - Mày sáng tác hả ?
    - Chứ sao ! Tao làm cả khối thơ .
    Mẫn đưa mắt ngó Nhiệm từ đầu tới chân, chép miệng :
    - Mày mà làm được thơ kể cũng lạ. Mày trông giống lơ xe đò hơn là nhà thơ .
    Nhiệm gục gặc đầu :
    - Mày đừng có đánh giá con người qua bề ngoài . Chính em Sương cũng đánh giá sai lầm về tao nên bỏ lỡ một cơ hội bằng vàng trong đời mình đó.
    Chuyên nãy giờ im lặng, bỗng bật cười hí hí.
    Nhiệm liếc Chuyên, cảnh giác :
    - Cười gì đó mày ?
    - Tao cười chuyện người chết sống lại .
    Nhiệm giật thót :
    - Ai chết sống lại ?
    Chuyên hắng giọng :
    - Nguyễn Bính chứ ai .
    Biết bị lộ tẩy, Nhiệm im re .
    Riêng Mẫn vẫn chưa hiểu :
    - Làm gì có chuyện chết đi sống lại ?
    Chuyên tặc lưỡi :
    - Mày thì suốt ngày chỉ lo vùi đầu vào mấy cuốn sách toán, cóc biết văn chương thơ phú gì hết nên cứ bị thằng Nhiệm nó lừa .
    Mẫn ngơ ngác :
    - Lừa gì đâu ?
    - Mấy câu thơ vừa rồi là của Nguyễn Bính, thằng Nhiệm nó bảo của nó, mày cũng tin.
    Mẫn gật gù :
    - À, à, hèn gì tao thấy nghi nghi !
    Rồi Mẫn ngó Nhiệm, khịt mũi :
    - Tao nói đâu có sai . Tướng mày mà là nhà thơ ! Mày chỉ có "chôm" thơ của người khác.
    Nhiệm cười tỉnh :
    - Không phải "chôm" mà là "vận dụng". "Vận dụng" đúng nơi đúng lúc cũng là một nghệ thuật chứ đâu phải dễ. Tao nhờ Nguyễn Bính nói hộ tâm trạng tao "Tôi buồn tự hỏi : hay tôi yêu nàng ?"...
    Chuyên nheo mắt :
    - Nếu mày không trả lời được thì tao có thể trả lời giùm mày cái câu "tự hỏi" đó.
    Nhiệm ngó Chuyên, giọng đề phòng :
    - Trả lời sao ?
    Chuyên thản nhiên :
    - Trả lời là mày không yêu nàng.
    Nhiệm nhảy chồm chồm :
    - Nè, nè, mày không được quyền nghi ngờ tình cảm chân thật của tao nghen !
    - Chân thật cái con khỉ ! Sao hôm trước mày bảo mày yêu em Thủy ?
    Nhiệm ngớ ra :
    - Hôm trước tao có bảo vậy hả ?
    - Chứ gì nữa !
    Nhiệm gãi đầu ấp úng :
    - Nếu vậy thì...
    - Thì sao ?
    - Thì tại vì... tao yêu cả hai em !
    Trước sự thú nhận "thành thật" của Nhiệm, Chuyên với Mẫn cười lăn bò càng.
    Nhiệm vẫn "ngây ngơ" :
    - Có gì đâu mà cười ! Tao yêu cả hai em nhưng em nào tao cũng yêu ... chân thành.
    - Rồi mai mốt mày thích một em khác thì sao ? - Mẫn chọc.
    Nhiệm tỉnh bơ :
    - Thì tao yêu ... cả ba . Có sao đâu !
    Chuyên chép miệng :
    - Yêu "tập thể" như mày hèn gì không em nào yêu lại !
    Nhiệm đằng hắng :
    - Có đấy !
    - Ai ?
    - Tao thấy em Thủy có "để ý" tao chút chút !
    - Chút chút thì ăn nhằm gì !
    Ðúng lúc đó, tiếng gõ cửa "cốc, cốc" vang lên khiến cả ba giật mình.
    Nhiệm nhảy hai bước đã ra tới cửa . Anh đặt tay lên chốt, hỏi :
    - Ai đó ?
    - Tôi đây .
    - Chờ chút xíu nghen.
    Nhiệm quay vào, giục hai bạn :
    - Mặc quần áo nhanh lên ! Người đẹp "giáng lâm" !
    - Ai vậy ?
    - Em Thủy .
    Mẫn liếc Chuyên :
    - Em thiêng thật. Mình vừa nhắc là em tới liền.
    Chuyên nhíu mày :
    - Sáng sớm em lên đây làm gì vậy cà ?
    Mẫn chép miệng :
    - Chắc đòi tiền nhà.
    Thấy Chuyên và Mẫn có vẻ rề rà, Nhiệm sốt ruột giục :
    - Em lên làm gì thì lát nữa biết ! Tụi mày khẩn trương lên một chút !
    Khi cả ba mặt mày sạch sẽ, quần áo xong xuôi, Nhiệm bước ra mở cửa :
    - Thủy vào chơi !
    Thủy bước vào . Áo trắng thêu bông đỏ. Căn phòng sáng rực hẳn lên như có một mặt trời vừa mọc.
    Ba chàng trai lập tức đứng ngay đơ . Vẻ ngoan ngoãn của họ khiến những người tử tế nhất cũng phải phát ghen. Miệng người nào người nấy cười tươi như hoa .
    Nhưng Thủy không buồn để ý đến các chàng trai . Mắt cô nhìn lướt qua căn phòng, nhảy từ chiếc bàn ọp ẹp qua cái giá sách bề bộn, liếc ban nhạc ABBA lồng trong khung ảnh khổ lớn một chút, liếc cái giỏ rác bị rác chôn kín ở góc phòng một chút, và cuối cùng dừng hẳn lại ở chiếc giường bừa bãi của bọn Mẫn.
    Từ nãy đến giờ, Nhiệm nín thở theo dõi ánh mắt của Thủy, hệt như đài ra - đa theo dõi sự di động của máy bay đối phương, trống ngực đập thình thịch. Ðến khi thấy "máy bay đối phương" đáp ngay xuống đám chăn gối bèo nhèo như một đống giẻ rách trên giường, Nhiệm tái mặt, hắng giọng :
    - Chuyên, xếp mền ngay ngắn lại coi, mày ! Tao nói hoài mà tụi mày chẳng bao giờ chịu bỏ cái tật làm biếng !
    Thực ra, Nhiệm làm biếng nhất trong bọn. Công việc vệ sinh hằng ngày chủ yếu do Chuyên và Mẫn đảm nhiệm. Nhưng biết Nhiệm đang cần "ra oai" với người đẹp nên Chuyên đành phải ngoan ngoãn vâng lời . Anh vừa xếp mền vừa cười thầm trong bụng.
    Thấy lệnh lạc của mình được chấp hành răm rắp, Nhiệm "khí thế" hẳn lên. Anh nhìn Thủy :
    - Thủy lên chơi hay có chuyện gì không ?
    Thủy không trả lời câu hỏi của Nhiệm mà hỏi lại :
    - Nó đâu ?
    Câu hỏi của Thủy khiến cả ba chưng hửng. Nhiệm trố mắt :
    - Nó nào ? Tụi này chẳng có mặt "trọn bộ" ba đứa là gì !
    Thủy nghiêm mặt :
    - Tôi không hỏi các anh ! Tôi hỏi con nhỏ kia kìa !
    Chuyên ngạc nhiên :
    - Con nhỏ nào ?
    Thủy nhún vai :
    - Con nhỏ hồi hôm chứ con nhỏ nào ! Các anh đừng làm bộ !


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group