Sợi Tình Trớ Trêu - Tạ Thanh Vân (Hết)

  • tueanh_85

    khoảng 2 10 năm trước
  • Sợi Tình Trớ Trêu
    Tác giả: Tạ Thanh Vân

    Mở đầu
    Hôm ấy thời tiết quang đãn, bầu trời xanh ngắt không 1 gợn mây. Trên phi cơ, 2 cô gái Tống Khả Kỳ & Quan Tú Thi đang ngồi nói chuyện rì rầm. Đôi bạn Khả Kỳ và Tú Thi dáng dấp, gương mặt rất giống nhau, tưởng như chị em song sinh.

    Khả Kỳ dặn kỷ:

    -Tú Thi, mi nhớ rỏ chưa ? Với ba mẹ ta mi phải làm nũng hết cở; còn đối với ông anh ta, 1 tiếng ngọt mi cũng không được nói! Chuyện ta với ổng hục hặc nhau từ nhỏ đến lớn, ai cũng biết cả; bởi vậy mi không thể nào tỏ vẻ ân cần với ổng, không thôi cái màn 2 tụi mình giả lẩn nhau sẽ không xong đó !

    -Ta nhớ rồi, mi khỏi lo !

    Tú Thi êm giọng nói tiếp:

    -Nhưng mà... ba mẹ mi gần cả năm chưa gặp mặt mi, chỉ có bây giờ được nghỉ hè mi mới về thăm, mà mi tính giỡn cái kiểu này, ta thấy không nên, tội 2 bác...

    -Không có sao hết! Ba mẹ cưng ta nhất nhà, không bao giờ ba mẹ giận ta đâu, fải 0 anh Kiệt ?

    Khả Kỳ vừa nói vừa quay qua lấy cùi chỏ huých vào người Cao Vĩ Kiệt. Chàng vội vàng lên tiếng:

    -Phải đó, Tú Thi đừng lo! 2 bác tánh rất dễ dải thương người, Khả Kỳ là con cưng mà, dù có phá giàn trời 2 bác cũng 0 giận đâu!

    Khả Kỳ liếc Vĩ Kiệt, nhoẻn miệng cười:

    -Ôi cưng của em nói đúng ý em quá xá !

    Tú Thi thấy khuyên bạn vô hiệu nên nàng làm thinh. Nàng thầm nghĩ Khả Kỳ được ba mẹ cưng chiều hết mực, thật sung sướng, chứ như nàng có nằm mơ cũng chẳng được như thế.

    -Suýt nữa quên! Mi fải đeo chiếc vòng này.

    Khả Kỳ tháo chiếc vòng vàng trên tay mình, nắm cổ tay Tú Thi đeo vào.

    Đâu được Khả Kỳ, cái này là bùa hộ thân ba mẹ mi cho cơ mà... " _ Tú Thi đưa mắt nhìn Vĩ Kiệt cầu cứu.

    Vĩ Kiệt buộc phải lên tiếng:

    Đdúng rồi Khả Kỳ, chiếc vòng này em đã đeo từ nhỏ đến lớn, 2 bác dặn nhiều lần không được tháo ra mà!

    -Chính vì ai cũng biết đây là vật bất ly thân của em, nên phải đưa Tú Thi đeo, thế mới giả giống em được chứ, không thôi dự tính của tụi mình thành công cóc hết !

    -Nhưng mà...

    -Thôi 0 nói nữa, nói quá tui giận mấy người cho coi ! " _ Khả Kỳ xụ mặt.

    Tú Thi cùng Vĩ Kiệt đưa mắt nhìn nhau, không dám nói thêm. Tánh ngang bướng của Khả Kỳ cả 2 đều quá biết.

    Ầm !... Có tiếng nổ lớn... Hành khách trên phi cơ bị giao động hổn loạn, có tiếng người kêu hoảng hốt.

    -Xin quí khách an tâm, chỉ là luồng gió...

    Ầm !

    Cô chiêu đải viên chưa kịp nói dứt lời, lại có tiếng nổ long trời. Phi cơ đâm sầm xuống phía dưới, giữa tiếng kêu khóc kinh hoàng...

    "Tin mới nhận! Chuyến bay số 1001 từ phi trường LA, USA bay về Đài Bắc, đã rớt xuống Thái Bình Dương ! Hiện thời chưa rỏ nguyên nhân, số thương vong chưa xác định... "

    Tivi, radio đài nào cũng loan báo tin phi cơ rớt trên biên...

    =============
    Chương 1

    -Khả Kỳ, Khả Kỳ, con đi đâu rồi ?" _ Phương Dĩ Tư gọi con, giọng lo lắng.

    -Con đây mẹ Hôm nay con thấy trời đẹp, nên muốn ra vườn đi tản bộ" _ Tống Khả Kỳ nhẹ nhàng trả lời.

    -Ừ, vậy cũng được. Nhưng con nhớ cẩn thận, đừng gắn sức, hể mệt thì kêu mẹ, nghe chưa ?" _ Dĩ Tư tỏ vẻ thương xót, luôn miệng căn dặn.

    -Con biết, mẹ đừng lo thái quá ! Con bây giờ đã khỏe hẳn rồi mẹ à." _ Khả Kỳ an ủi me.

    Kể từ lúc rớt phi cơ đến nay tính ra đã hơn 3 tuần, thế nhưng vợ chồng nhà họ Tống vẫn chưa ngớt lo cho đứa con gái tưởng đã chết đi nào ngờ lại được cứu sống. Thế nên trong lòng ông bà vẫn phập phồng lo sợ, chỉ sợ chớp mắt 1 cái thần chết lại đến cướp đi đứa con gái thân yêu!

    Đứng trông theo bóng dáng con, Dĩ Tư chép miệng: "Đi chơi đi con, mẹ sẽ pha cho con ly sinh tố".

    Bà thầm nghĩ: "Con ta hẳn có trời phật phù hộ, mới may mắn lọt trong số người được cứu sống. Dù nó có mất trí nhớ, quên hết quá khứ cũng không sao, miễn là nó còn sống, mẹ con có nhau là ta mãn nguyện".

    Vả lại, bác sĩ đã nói Khả Kỳ mất đi trí nhớ là do não bộ bị chấn thương nặng, tịnh dưởng lâu ngày, ký ức có thể hồi phục. Bởi thế, 2 vợ chồng bà không lo chuyện này cho mấy, sớm muộn gì Khả Kỳ cũng sẽ nhớ lại hết quảng đời hai mươi mấy năm qua của nàng.

    Dĩ Tư nghĩ lại lúc mới tỉnh dậy, Khả Kỳ sợ hãi kêu khóc như điên vì không biết mình là ai, cũng không nhận ra ba mẹ Nhưng sau 1 tuần lễ, Khả Kỳ đã bình tỉnh nhìn vào sự thật, không còn nghi ngờ và chấp nhận ông bà là cha mẹ ruột. Từ đó đến nay đã ba tuần, tình cảm 2 bên ngày một thắm thiết, bà rất đổi vui mừng.

    Khả Kỳ chậm rải dạo bước ngoài vườn hoa, trong lòng không ngớt suy nghĩ đến nhiều chuyện. Từ lúc xẩy ra tai nạn phi cơ đến nay nàng vẫn không nhớ được 1 mảy may ký ức. Nàng đã chấp nhận là ông bà Tống Minh Vân là cha mẹ ruột, vì chẳng có người dưng nào lại tỏ vẻ đau khổ khóc hết nước mắt đến thế. Lúc họ Ôm nàng vào lòng, nàng đã cảm thấy hạnh phúc vô bờ, nước mắt chảy như mưa, hẳn là do sợi dây thâm tình...

    "Thôi, mình đừng nghĩ nhiều nữa, cứ nghe lời ba mẹ để tự nhiên, từ từ chắc mình cũng nhớ ra!" _ Khả Kỳ tự nhủ.

    Khả Kỳ ngồi xuống bên bồn phun nước. Những hạt nước li ti văng lên má nàng, cảm giác hết sức dễ chịu nhất là vào buổi chiều nóng nực như hôm naỵ Những giọt nước đọng trên mặt, lăn xuống cổ thấm ướt cả áo nàng cũng chẳng để ý, chỉ nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác mát mẻ...

    Chợt nghe sau lưng có tiếng chân người, Khả Kỳ giật mình mở mắt quay người lại nhìn...

    Tống Bội Phong trân trối nhìn cô gái với mái tóc xỏa dài đính những hạt nước, gương mặt hơi ửng hồng, trông rất liêu trai mê hoặc. Tự nhiên chàng cảm thấy giao động, tim đập mạnh.

    " Ông là... " _ Khả Kỳ đứng dậy, vừa dợm bước tới, đầu óc bỗng tối sầm, chúi mủi ra phía trước. Bội Phong vội phóng người đến vừa kịp ôm trọn Khả Kỳ vào lòng. Khả Kỳ chưa kịp nói tiếng nào đã xỉu

    -Khả Kỳ, tỉnh lại đi con, Khả Kỳ" _ Khả Kỳ vừa mở mắt ra, thấy ngay gương mặt âu lo của me.

    -Mẹ... " _ Khả Kỳ yếu ớt cất tiếng.

    -Tỉnh rồi... không sao cả " _ Dĩ Tư mừng rỡ nói.

    -Mẹ, con thiệt vô dụng quá, lại làm mẹ 1 phen lo nữa.

    -Con khờ, đối với mẹ mà con còn nói như vậy... Thôi dậy uống ly sinh tố mẹ pha cho nè".

    Bội Phong ngồi ghế sa-long bên cạnh, im lặng nhìn Khả Kỳ.

    -Mẹ, cái ông hồi nảy đở con đâu rồi ?

    Dĩ Tư ngớ ra 1 chút, bèn cười bao?:

    -Bội Phong, con qua đây... Khả Kỳ nè, để mẹ nói cho nghe đây là... "

    -Tôi là Tống Bội Phong, là anh của cô đó Khả Kỳ " _ Giọng nói của Bội Phong ẩn chứa nhiều tâm tình phức tạp.

    Khả Kỳ nhìn mẹ, xong quay qua nh`in Bội Phong:

    -Thì ra là anh hai, xin lỗi, em không nhớ ra anh, nhưng từ nay trở đi, em sẽ không quên anh nữa đâu.

    -À, dĩ nhiên rồi.

    Đối với 1 Tống Khả Kỳ ôn nhu, dịu hiền như thế, chàng bổng không biết nói gì thêm. Từ nhỏ đến lớn, chàng với Khả Kỳ tính tình xung khắc như nước với lửa, 2 anh em chẳng bao giờ hòa thuận, nhẹ tiếng với nhau. Thế nhưng, cô em gái trước mắt bây giờ đang nhoẻn miệng tươi cười với chàng. Nếu chẳng phải chàng biết Khả Kỳ đã mất ký ức, chắc chàng sẽ cho là cô gái trước mặt chỉ là 1 người lạ có nét mặt giống Khả Kỳ mà thôi.

    -Bội Phong, em con bây giờ không nhớ chuyện ngày trước, con nên nhường em đấy nhé.

    Dĩ Tư nhắc con trai, có 2 đứa con xung khắc như vậy bà cũng chẳng biết làm sao. Bây giờ bà chỉ mong Bội Phong đối xử với Khả Kỳ ngọt ngào hơn trước.

    -Con...

    -Mẹ nói gì vậy? Anh hai nhất định là thương con, hồi nảy hỏng nhờ anh đở là con té còn gì.

    ĐDúng đó mẹ, con chỉ con 1 cô em gái, dĩ nhiên fải quan tâm nhiều, mẹ chớ lo.

    Bội Phong cảm thấy không còn chán ghét cô em gái Khả Kỳ nữa.

    Bội Phong nằm trên giường, hai mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, trong trí óc chàng lại hiện lên hình ảnh Khả Kỳ ngồi bên bồn phun nước hồi chiều. Lúc ấy chàng thật sự cảm thấy tâm tư giao động vì cái vẻ thanh thoát, bình thản của Khả Kỳ. "Trời ạ! Chắc ta bệnh rồi; mới nhìn thấy đứa em gái lâu ngày chưa gặp mà tim đập mạnh, vậy là nghĩa lý gì ?" Bội Phong tự chế nhạo mình, rồi tự tìm lý do giải thích cho những cảm giác không hợp lý của mình : " Chắc ta ngồi phi cơ lâu quá, tinh thần mõi mệt nên sinh biến thái !"

    Cốc cốc cốc ! Có tiếng gõ cửa. Chàng chưa kịp trả lời, Khả Kỳ ở bên ngoài đã lên tiếng : "Anh hai, ngủ chưa vậy ? Nếu chưa ngủ cho em vô nói chuyện chút được không ?" Bội Phong phóng vội xuống đất, chạy đến mở cửa. Nhìn thấy gương mặt tươi cười của Khả Kỳ, bao nhiêu tình cảm nôn nao trong lòng chàng lại trổi dậy. Cố gắng giử bình tỉnh, chàng đáp: " Ừ, em vào đi !"

    Khả Kỳ cuộn mình trên chiếc ghế sa-lông, tay ôm chiếc gối vào lòng, trông dễ thương như chú mèo nhỏ. Bội Phong thầm nghĩ, một nụ cười bất giác nở trên môi. Chàng hỏi:

    -Có chuyện gì hở em ?

    -Mẹ nói anh đi công tác nước ngoài mới về phải không ?

    -Phải đó em ạ! Lúc em bị tai nạn, anh đang ở Moscow bận công việc quan trọng nên không về ngay được. Thật tình lúc đó anh cũng lo cho em lắm !

    Bội Phong miệng nói nhưng trong lòng cảm thấy áy náy, vì thật ra lúc chàng nghe tin em gái bị nạn, cũng chỉ bàng hoàng 1 chút thôi chứ không hẳn là đau buồn quá mức!

    -Em biết ba mẹ với anh thương em lắm, nên em chỉ muốn mau chóng tìm lại ký ức của mình, để anh với ba mẹ khỏi lo buồn vì em nữa." Khả Kỳ tỏ vẻ ưu tư.

    Bội Phong ngồi xuống bên cạnh Khả Kỳ, choàng vai nàng an uỉ:

    -Khả Kỳ ơi, chúng ta là anh em 1 nhà, dĩ nhiên phải lo lắng cho nhau. Nếu hôm nay không phải em, mà là anh đang bị mất trí nhớ, thì em sẽ làm sao ?

    ĐDương nhiên em sẽ gắng sức chăm sóc anh hai, tận tâm giúp anh hai khôi phục ký ức ! " Khả Kỳ buột miệng nói ngay.

    -Thấy không ? Thế có gì mà phải lo nghĩ chứ ?

    -Anh hai thật sáng suốt !" Khả Kỳ vừa nói vừa dúi đầu vào lòng Bội Phong làm nũng.

    Chàng vuốt nhẹ mái tóc của nàng, thầm hiểu bây giờ chàng có thể đối xử hiền hòa với nàng chỉ vì Khả Kỳ bây giờ nhỏ nhẹ, ôn nhu; chứ nếu như một Khả Kỳ ngang ngạnh, bướng bỉnh như ngày xưa thì sức mấy mà chàng chịu đổi ý. Chàng tự hứa từ nay trở đi, sẽ bồi đắp lại tình cảm sứt mẻ giữa hai anh em.



    Bội Phong ngồi trong văn phòng làm việc, mắt nhìn những giấy tờ trước mặt, miệng cười cười. "Anh hai, lái xe cẩn thận, tối về sớm ăn cơm chung nha!" Bên tai chàng còn văng vẳng tiếng Khả Kỳ dạ(n dò. Hơn 1 tuần qua, mỗi ngày chàng mỗi phát hiện thêm nhiều nét đáng yêu của Khả Kỳ; đến chính chàng cũng cảm thấy ngạc nhiên vì mình chấp nhận Khả Kỳ 1 cách mau chóng như vậy. Tự biết bản thân không có lòng vị tha rộng rải, chàng tin chắc mọi thứ đều do tâm tính Khả Kỳ hoàn toàn thay đổi, từ chổ cứng đầu, ích kỷ, bỗng trở nên hòa nhã, biết quan tâm đến người khác. Ngay cả ba mẹ cũng kinh ngạc không kém, cứ tưởng như 1 người khác hẳn. Tuy thế, bác sĩ có nói rằng những trường hợp nạn nhân bị mất trí nhớ mà tánh tình đột biến như thế cũng đã từng xẩy ra.

    "Thưa giám đốc, có phone, dây số 2."

    Bội Phong sực tỉnh, vội tiếp điện thoại. Chàng vùi đầu vào công việc, nhưng vẫn háo hức trông chờ đến giờ đi về nhà, có Khả Kỳ đang chờ.

    Tối hôm ấy sau khi chúc em ngủ ngon, Phong ra phòng khách thấy ba mẹ đang ngồi bàn tán, vẻ như đang gặp chuyện khó xử.

    -ba mẹ chưa ngủ à ?

    -con đến đúng lúc, ba với mẹ đang chưa biết tính sao đây." Ông Vân trả lời.

    -Khả Kỳ ngủ chưa ?" Bà Dĩ Tư hỏi.

    -Nó đang mơ mộng đẹp ! Có chuyện gì vậy ba mẹ ?

    2 vợ chồng nhìn nhau hội ý, ông Vân lên tiếng:

    -Con còn nhớ Cao Vĩ Kiệt không ?

    -Ah, anh họ của Mỹ Thanh." Phong sực nhớ ra, từ hôm về nhà đến nay vẫn chưa liên lạc với bạn gái của chàng. Có thể nói là chàng quên bén mất Hứa Mỹ Thanh, cả tuần qua chỉ biết có Khả Kỳ !

    -Nó cũng là chồng sắp cưới của Khả Kỳ." Ông Vân nhắc con.

    -Chồng sắp cưới ?!" Phong cảm thấy hụt hẩng. Chồng sắp cưới ? Phải rồi, Vĩ Kiệt là fiance của Khả Kỳ. Chàng gắng hết sức đè nén cơn sóng trong lòng. Mấy hôm nay mãi vui với một Khả Kỳ "mới", chàng quên đi một sự thật rành rành là Khả Kỳ đã có fiancẹ Không hẳn thế, nói đúng ra, lúc trước khi Khả Kỳ bị mất trí nhớ, chàng đâu bao giờ để ý đến chuyện của Khả Kỳ.

    -Ba với mẹ đây đang lo là không biết làm sao nói chuyện Vĩ Kiệt cho Khả Kỳ nghe.

    -Chuyện gì của Vĩ Kiệt ? " Phong tự nhiên cảm thấy không ưa cái tên gã con trai này chút nào.

    -Vĩ Kiệt đi chung chuyến bay với Khả Kỳ về đây... May mà cả 2 đứa đều được cứu sống. Chỉ có điều Vĩ Kiệt bây giờ vẫn còn nằm hôn mê trong bệnh viện." Dĩ Tư buồn rầu đáp. "Mẹ với ba chưa dám nói chuyện này cho Khả Kỳ nghe, sợ nó bị xúc động mạnh.

    -Con hoàn toàn tán thành ý kiến của ba mẹ, không thể để Khả Kỳ bị khích động thêm lần nữa!" Phong buột miệng nói ngay.

    -Nhưng mấy hôm nay tình trạng Vĩ Kiệt xem có phần khả quan, bác sĩ nói có thể sẽ tỉnh dậy... Cho nên ba mẹ chưa biết làm sao nói cho Khả Kỳ nghe mà đừng làm nó xúc động.

    Phong suy nghĩ 1 chút: "để mai con đi hỏi Mỹ Thanh cho rõ ràng tình trạng của Vĩ Kiệt ra sao rồi sẽ tính. Tạm thời ba mẹ khoan nói cho Khả Kỳ nghe đã. Có gì con sẽ lựa lời nói với em."

    -Ừ, con tính vậy được đó... ba mẹ cũng bớt lo.

    Phong thầm nghĩ: "Hừ... cái gã Vĩ Kiệt này đừng hòng chiếm đoạt em gái của ta!"

    =================
    Chương 2

    Gặp mặt người yêu, Mỹ Thanh mừng lắm nhưng trong lòng không khỏi giận hờn:

    -Anh còn nhớ em l à bạn gái của anh đấy à ? Đi Moscow cả tháng hơn, anh chẳng điện thoại gì hết! Còn từ hôm anh về đến nay 2 tuần rồi, anh mới nhớ đến thăm em.

    Thanh càng nói càng cảm thấy tủi, mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.

    Đdừng khóc mà Thanh! Cho anh xin lỗi em, anh thật vô ý quá !

    Bội Phong ôm vai Thanh vỗ nhẹ, lòng cảm thấy vô cùng áy náy. Đúng thế, từ lúc chàng đi nước ngoài về, mãi mê "làm quen" lại với cô em gái Khả Kỳ, chàng nào có nghĩ đến ai khác. Chàng tự trách "ta thật đoản quá, có bạn gái mà chẳng ngó ngàng gì cả"!

    1 lát sau thấy Thanh nín khóc, Phong bèn hỏi "thăm dò tình hình" :

    -Hết hờn anh chưa ?

    -Anh đã xin lỗi rồi làm sao em giận hoài... vả lại em cũng biết sơ sơ vì sao dạo này anh không liên lạc với em... " _- Thanh thực thà đáp.

    -Lý do gì ? " _ Phong hơi giật mình vội hỏi.

    -Thì chuyện anh họ em với Khả Kỳ (Khả Kỳ) bị tai nạn...

    -Phải... " _ Phong thở phào nhẹ nhỏm, nhân cơ hội đi thẳng vào mục đích gặp Thanh hôm naỵ _ "Anh họ em thế nào ? Anh nghe ba mẹ anh nói anh ấy... "

    Thanh cười ảm đạm : "Đã hơn 1 tháng rồi, anh ấy vẫn mê man, có 1 lần tình cờ hơi tỉnh 1 chút rồi lại mê tiếp. Dì dượng em đau khổ lắm, nhất là dì em, chỉ có mổi mình anh ấy, mà nay trở thành như vậy"

    -Chẳng phải mấy hôm nay tình trạng anh ấy có đở hơn hay sao ?

    -Kinh mạch, thân thể đều ổn định nhưng người chưa tỉnh thì làm sao dám lạc quan hở anh!

    -... " _ Phong im lặng, thầm tội nghiệp cho nhà họ Cao.

    -Khả Kỳ thì sao anh ?

    -Khả Kỳ sức khỏe bình thường, chỉ có điều không nhớ chuyện quá khứ. " _ Nói đến Khả Kỳ, chàng tươi hẳn nét mặt.

    -Anh nói Khả Kỳ bị mất ký ức ?" _ Thanh ngạc nhiên hỏi. Nàng biết 2 anh em nhà họ Tống này như nước với lửa, mà sao thái độ Phong vui vẻ khi nhắc đến Khả Kỳ.

    -Ừ, bác sĩ bảo đầu cô ấy bị va mạnh quá nên tạo thành như vậy, mai mốt có thể sẽ hồi phục trí nhớ, mà cũng có thể vĩnh viễn mất luôn." _ Phong chau mày đáp, ra vẻ thương cho Khả Kỳ lắm.

    -Anh thay đổi rồi!" Thanh ngạc nhiên kêu lên.

    Phong đọc thấy thoáng ngờ vực trong đáy mắt nàng. "Kỳ thực anh cũng không ngờ mình thay đổi mau như vậy. Khả Kỳ bây giờ nhu mì ngoan ngoãn lắm, cả nhà anh ai cũng mừng."

    -Vậy hở ? Em cũng nghe nói người trải qua 1 biến cố trầm trọng tính tình có thể thay đổi hoàn toàn." _ Thanh cũng vui lây, tâm tính nàng thiện lương, dù lúc trước Khả Kỳ với nàng 2 bên chẳng ưa gì nhau, nhưng bây giờ nàng nghe Phong kể, nàng cũng mừng cho nhà bên ấy.

    -Khả Kỳ bây giờ là 1 cô em dễ thương vô cùng!" _ Phong cười đắc ý.

    Nhìn nụ cười của chàng, tự nhiên nàng thấy bất an. Thanh cảm thấy hơi ghen tức vơi Khả Kỳ...

    "Reng reng reng... " Chuông điện thoại kêu vang. Thanh vội bắt ống nghe. "Dì nói sao ? Anh ấy tỉnh rồi! Vâng, vâng, con đến ngay! "

    Thanh cúp máy, quay qua ôm chầm tay Phong, lắp bắp nói:

    đdi anh... mình đi lên bệnh viện. Anh Kiệt tỉnh rồi!

    Đdi xe anh cho mau." _ Phong nắm tay nàng, cả 2 chạy ra xe, phóng thẳng đến bệnh viện.

    Tại bệnh viện, vừa thấy Mỹ Thanh, bà Cao ôm chầm lấy nàng khóc nức nở. Thanh run giọng hỏi: "anh Kiệt tỉnh rồi mà, sao dì khóc ? Có chuyện gì vậy ?"

    Bà Cao chỉ lắc đầu, sụt sùi không nói gì.

    Thanh quay sang vị bác sĩ đứng cạnh, mặt ông lộ vẻ nghiêm trọng. "Chuyện gì thế bác sĩ?"

    -Anh của cô tuy đã tỉnh, nhưng hiện giờ không nhìn thấy gì cả!

    -Trời !!" _ Thanh ôm mặt kêu lên.

    -Chúng tôi đã kiểm tra đôi mắt bệnh nhân, mọi thứ đều bình thường, bây giờ chưa rỏ nguyên nhân tại sao phần thị giác của anh ấy bị mất. Ngày mai chúng tôi sẽ xét nghiệm não bộ xem phần thần kinh thị giác có vấn đề gì không.

    Thanh sửng người, nước mắt lăng dài trên má. Phong khẻ kéo tay nàng: " Em vào thăm anh ấy đi !" Thanh sực tỉnh : " Vâng!"

    Trong phòng bệnh, Vĩ Kiệt nằm bất động, 2 mắt nhắm nghiền, mày nhíu lại. Thanh bước đến bên giường bệnh, khẻ gọi "anh hai". Kiệt mở mắt, quay đầu về phía nàng : " Thanh hả". Thanh cầm tay anh siết chặc:

    -Anh tỉnh dậy, em với dì mừng quá! Anh thấy trong người ra sao ?

    Kiệt nhếch môi:

    -Yếu xịu, vô dụng như trẻ sơ sinh. Có khác chăng em bé bắt đầu nhìn thấy cả 1 thế giới mới đầy màu sắc chung quanh nó, còn anh chỉ nhìn thấy bóng tối bao trùm.

    -Anh... Nhất định anh sẽ thấy lại mà! Bác sĩ nói mắt anh không bị hư hại gì cả, nghỉ ngơi từ từ anh sẽ phục hồi.

    -Cũng mong là như vậy." _ Kiệt yếu ớt trả lời, nhắm mắt lại.

    -Ngủ đi anh. Rồi anh sẽ thấy khỏe hơn" Thanh khẻ nói.

    Kiệt nắm tay Thanh 1 lúc rồi từ từ thả lỏng. Chàng muốn hỏi Thanh về Khả Kỳ và Tú Thi, nhưng mệt mỏi quá, chẳng bao lâu chàng chìm vào giấc ngủ.

    Ra khỏi phòng bệnh, Thanh đứng thẩn thờ. Phong hỏi: "Kiệt thế nào?"

    -Anh ấy còn yếu lắm!

    -Thanh, anh biết lúc này không phải lúc, nhưng anh có chuyện cần nói với em, liên quan đến Kiệt.

    -Gì hở anh ?" _ Thanh hỏi, nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của Phong.

    -Em cũng biết Kiệt là Fiance của Khả Kỳ, nhưng bây giờ Khả Kỳ không nhớ chuyện đó, mà hổm nay Kiệt cũng hôn mê, nên nhà anh chưa ai dám nhắc đến Kiệt trước mặt Khả Kỳ, sợ cô ấy bị khic'h động.

    -Ý anh nói là...

    -Anh mong là em với Kiệt lúc này khoan thố lộ cho Khả Kỳ biết liên hệ giữa 2 người.

    -Nhưng đây là chuyện của Khả Kỳ và anh Kiệt chúng mình xen vào làm gì.

    -Anh không muốn làm thương tổn Khả Kỳ!" _ Phong nhấn mạnh.

    Thấy Thanh tỏ vẻ ngạc nhiên, chàng nói tiếp:

    -Gần đây anh suy nghĩ lại, thấy mình có lỗi để cho tình anh em sứt mẻ, ba mẹ anh cũng buồn bực không ít về chuyện này. Vì thế anh muốn hàn gắn lại vết rạn nứt giữa anh và Khả Kỳ, anh thấy có bổn phận phải chăm sóc cô ấy nhiều hơn.

    Phong nói 1 hơi, cố gắng thuyết phục Thanh, và hình như cũng để thuyết phục chính mình!

    -Em hiểu, nhưng sớm muộn gì cô ấy cũng phải biết.

    -TH`i từ từ anh sẽ tìm cách nói với Khả Kỳ.

    Thanh gật đầu, "em sẽ nói với anh Kiệt". Phong mừng rở ôm nàng vào l`ong, "cảm ơn em". Thanh cảm thấy thật hạnh phúc. Mấy năm quen nhau, nàng đã sớm yêu Phong, nếu không lấy được chàng nàng không muốn lấy ai cả! Nàng vẫn chờ, chờ cái ngày Phong sẽ mở miệng cầu hôn... thế nhưng chàng trước giờ đối với nàng cứ lúc gần lúc xa, khi thắm thiết, khi lơ đển.

    Khả Kỳ đang ngồi chơi computer game.

    "Ôi, tức quá. Lại thua rồi". Khả Kỳ đập vào máy, miệng kêu.

    Phong nhìn em gái, trong đầu suy tính nên mở miệng như thế nào. Mấy hôm nay chàng đã suy nghĩ kỷ, nên nói rỏ là hơn.

    -Khả Kỳ này, nếu lúc trước khi em bị tai nạn, em đã có bạn trai thì em... " Nói đến đấy chàng bỗng nghẹn lời, không hiểu sao lại khó nói ?!

    -Thật hở ?" _ Khả Kỳ kinh ngạc hỏi.

    -Nhưng nếu bây giờ em không nhớ cái tên Cao Vĩ Kiệt cũng không sao, vì đâu ai ngờ được chuyện em mất trí". _ Phong vội vàng giải thích.

    -Bồ em tên là Vỹ Kiệt ? Thật hở anh ?

    -Ừmm... fiance của em đó.

    -Thì ra là vậy... Mấy bửa nay em thấy ba mẹ với anh làm như dấu em cái gì đó... thì ra là chuyện này! Thế Kiệt giờ ở đâu ?

    -Khả Kỳ, hãy trả lời cho anh biết, em còn yêu Kiệt không ?" _ Phong nhìn mặt nàng chăm chăm, hỏi dồn.

    -Anh sao vậy ?" _ Khả Kỳ ngạc nhiên hỏi _ "Em mới nghe anh nói em hơi ngạc nhiên, chứ chẳng có cảm giác gì khác. Đến mặt mũi Kiệt ra sao em còn không biết làm sao nói chuyện yêu hay không yêu.

    -Ừ, em nói đúng !! " _ Phong thở phào nhẹ nhỏm.

    -Em muốn gặp Kiệt.

    Đdể làm gì ?

    Đù sao em cũng phải hỏi thăm anh ấy chứ.

    -à... chuyện này để vài ngày nữa đã. Kiệt đi chung phi cơ với em... sau khi cứu về, nó bị hôn mê mới tỉnh dậy mấy ngày trước, nên hãy còn yếu lắm, mà không biết vì lý do gì thị giác bị mất.

    -Tội nghiệp quá!" _ Khả Kỳ buột miệng kêu.

    -Nên chờ mai mốt rồi gặp nhé!

    Khả Kỳ gật đầu.

    Tại nhà họ Cao, Vĩ Kiệt nằm trong phòng suy nghĩ miên man. Sau bao nhiêu lần thử nghiệm các bác sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân vì sao chàng bị mất thị giác, vì cặp mắt chàng không hư hao gì cả. Họ kết luận có lẽ do chấn thương não bộ tuy không trầm trọng nhưng ảnh hưởng đến phần thần kinh thị giác nên chàng tạm thời bị mù. Chính vì không tìm thấy những tổn thương nặng trong não nên các bác sĩ tin tưởng là trong tương lai chàng sẽ sáng mắt trở lại.

    Mỹ Thanh đã cho chàng hay Khả Kỳ không sao cả, chàng thầm cảm tạ thượng đế. Nhưng còn Tú Thi ? Tú Thi có được cứu sống chăng ? Mấy hôm nay chàng muốn hỏi nhưng 1 phần vì còn khá yếu, 1 phần vì chàng mới bắt đầu chấp nhận cú sốc bị mù, nên chưa tìm cho rỏ. Tuy thế câu hỏi đó vẫn lởn vởn trong đầu chàng.

    Có tiếng gõ cửa phòng.

    -Anh hai, dì kêu em đem gà tiềm cho anh ăn"._ Thanh đem vào 1 tô canh để trên mâm. _ "Để em kê bàn gần lại cho anh ăn nhé!

    Thanh cầm tay Kiệt đặt vào chổ tô canh, tay kia đưa cho chàng cái muổng. Nàng đứng nhìn anh ăn 1 cách chậm chạp và vụng về mà thầm thương xót. Ban đầu cả nhà ai cũng muốn đút cho Kiệt ăn, nhưng chàng gạt phăng, bảo rằng chàng không thấy đàng chứ chẳng phải không có tay mà không tự ăn được.

    -Thanh à!

    -Gì hả anh hai ?

    -Em tìm dùm anh tờ báo đăng tin tai nạn rớt phi cơ tháng trước.

    ĐDể làm gì ?

    -Anh muốn biết trong danh sách tử vong có cái tên Quan Tú Thi hay không.

    -ai vậy ?

    -Cô ấy là bạn của Khả Kỳ, cùng về chung chuyến bay với tụi anh đó.

    -Oh... Để em đi lục xem.

    Kiệt vừa ăn vừa thầm trấn an, "Tú Thi chắc cũng được cứu sống, nàng không thể nào chết được"!

    Để em coi... số 87, Quan Tú Thi!

    -Thật... thật hả Thanh ? Trời ơi sao có thể là như thế được!" _ Kiệt kêu lên, đưa tay ôm mặt nhưng... ng phải tô canh văng xuống đất bể tan.

    -Bình tỉnh anh hai, dù sao anh cũng nên mừng là tên Khả Kỳ không có trong danh sách này.

    -Em không hiểu, lỗi tại bọn anh cả, số là anh và Khả Kỳ mời Tú Thi về Đài Bắc chơi, nếu không thì đâu đến nông nỗi này.

    -Anh hai ơi, cũng do số phận cả, anh đừng đau buồn quá mức!

    Thanh nói xong bước đến thu dọn những mảnh sành vỡ dưới đất.

    -Không, anh không tin, anh phải xác minh cho rỏ ràng, báo có khi đăng lộn. Thanh, em điện thoại dùm anh số này... "

    Chàng nhờ Thanh điện thoại qua Mỹ hỏi người bạn đồng học. Quả thật, sau khi tai nạn xẩy ra, người nhà Tú Thi đã đến nhận xác của nàng, đem về Mỹ an táng cách đây hơn 1 tháng.

    Kiệt thẩn thờ cúp điện thoại.

    Thanh buông tiếng than:

    -Tai nạn ai mà ngờ được hở anh. Như anh với Khả Kỳ may mắn còn sống, nhưng cũng chưa bình phục, anh thì mất thị giác, Khả Kỳ mất trí nhớ... "

    -Hả ? Khả Kỳ mất trí nhớ? Sao em không cho anh biết ?

    -Tại mấy hôm nay thấy anh chưa khỏe lắm nên chưa nói rỏ. Cô ấy từ lúc tỉnh dậy là chẳng nhớ gì quá khứ cả.

    -Nếu... nếu vậy làm sao xác định cô ấy là Khả Kỳ ?" _ Kiệt run rẩy hỏi.

    -Thì bác Tống nhận diện, cộng thêm trong túi áo jean của Khả Kỳ có bức hình cô ấy chụp chung với anh.

    -Thế còn chiếc vòng vàng, vật bất ly thân của Khả Kỳ ?" _ Kiệt gặng hỏi, mong tìm ra câu trả lời.

    -Hình như không thấy đeo trên taỵ Chắc bị rớt mất hay sao đó.

    Kiệt nhắm mắt gượng kiềm chế nỗi đau khổ trong lòng.

    -Anh hai mệt hả Thôi để em thu dọn rồi đi ra cho anh nghỉ.

    Thanh vội vả bưng hết báo với những mảnh sành vỡ ra khỏi phòng khép cửa lại.

    Kiệt ôm đầu gục xuống, nước mắt trào ra. Trời hỡi, chàng vẫn nhớ rỏ, chiếc vòng vàng Khả Kỳ đã tháo ra đeo cho Tú Thi, vậy... vậy là Tú Thi đã chết !! Một Tú Thi khả ái, dịu hiền kia không còn nữa! Lỗi tại ta! Lỗi tại ta!

    Hôm nay là sinh nhật của Khả Kỳ, Bội Phong đặc biệt ngưng làm, về nhà sớm.

    -Khả Kỳ này, con tìm anh hai đi ra ngoài chơi đi. Hôm nay con được làm công chúa, mẹ không bắt phụ bếp đâu". Bà Dĩ Tư vừa làm đồ ăn vừa nói với Khả Kỳ.

    -không sao, con ưng phụ mẹ mà!

    Phong xuất hiện ở ngưỡng cửa bếp:

    -Ủa, th`i ra em ở trong đây, làm anh đi kiếm nãy giờ.

    -Anh hai, đến phụ 1 tay nhé!

    -Còn lâu đấy. Thằng anh mày chỉ biết ăn chứ có bao giờ chịu bước chân vô bếp". Bà Tư lườm cậu con.

    -Mẹ nói oan quá chừng, dĩ nhiên con sẳn lòng phục vụ cho 2 vị tiểu thơ nhà họ Tống này!" Phong cười, nháy mắt.

    -Thằng khỉ, chỉ tổ nịnh bợ" Bà Tư mắng yêu. " đây, lấy máy đánh trứng đánh cho tô trứng này nổi lên cho mẹ"

    -Tuân lịnh". Phong đứng bên cạnh Khả Kỳ, tay ráp máy đánh trứng, miệng huýt sáo, lòng tự nhiên thấy vui vui

    Khả Kỳ đứng cạnh dương mắt nhìn ông anh "trổ tài", mặt tỏ vẻ ngờ vực: " Anh hai có thiệt biết làm không hả ?"

    -Trời, dễ ợt vậy có gì là khó đâu." Phong bật máy chạy, nói huyên thuyên " Em chưa biết, hồi trước anh ở trong ký túc xá sinh viên, sáng sáng thường đổ chả trứng ăn, có gì lạ đâu. "

    Thật ra, chàng chỉ đứng nhìn thằng bạn làm, chứ chưa tự tay làm bao giờ, nhưng thấy Khả Kỳ ra vẻ nghi ngờ nên phải nói quá 1 chút! "Anh còn biết đổ pan cake, cầm cái chảo hất lên để trở mặt bánh". Phong cà ng nói càng hăng, giơ tay cầm máy đánh trứng, hất lên để diễn tả. Chàng quên mất máy đang quay nên khi hất lên bao nhiêu trứng văng tung toé khắp nơi, cả trên áo trên mặt chàng.

    Khả Kỳ nhìn cảnh Phong ngớ ra với chiếc máy, mặt mũi lấm tấm vệt trứng, nàng không nhịn được phá lên cười. "hahaha, khéo ghê hả anh hai!"

    Phong cảm thấy nóng mặt. "Con quỉ nhỏ, dám cười ta ư ? Phát cho mấy vố vào mông bây giờ."

    Khả Kỳ nhảy trốn ra sau lưng mẹ, chun mũi chọc quê chàng.

    Bà Tư vội bảo " Thôi 2 chúng mày đi ra vườn chơi đi ! Đứng đây thêm vướng chổ!"

    Khả Kỳ và Phong ra vườn chơi bóng rổ một hồi lâu, cả hai đều thấm mệt, bèn ngồi bệt xuống thảm cỏ dưới bóng cây nghỉ chân.

    -Anh hai, em nghe mẹ nói tối nay bạn gái của anh sẽ đến chơi hở ?

    -Ừ... , Vỹ Kiệt cũng đến.

    -Em biết. Em có nói với ba mẹ, nhân tiện tối nay em sẽ nói ý định của em cho anh ấy nghe.

    -Ý định của em ?" Phong hơi giật mình, hấp tấp hỏi lại, " Ý định gì ?"

    Khả Kỳ thấy chàng có vẻ nôn nóng, muốn chọc thêm 1 chút, "không nói cho anh biết! Chuyện của em, đâu mắc mớ gì anh !"

    Phong cuống lên: "Khả Kỳ, chúng m`inh là anh em, không nên dấu diếm bí mật, em có chuyện gì muốn nói với Kiệt mà sao không nói cho anh nghe được ?

    -Anh làm gì cuống lên thế?

    -hay là em coi trọng cái tên chồng sắp cưới của em hơn anh nữa?

    Đâu phải vậy.

    -Còn anh, anh có chổ đứng nào trong tim em không?

    đdương nhiên, anh là ông anh yêu quý nhất trên đời của em mà !" Khả Kỳ bị Phong hỏi dồn dập, nên không dám giởn nữa.

    -Vậy hãy nói cho anh nghe em tính nói gì với Kiệt ?

    -Em muốn nói với anh ấy là em rất tiếc nhưng em không thể làm fiance của anh ấy như trước được.

    -Thật hả ?" Phong mừng rở kêu lớn.

    -Thật!

    -Thế thì hay quá!

    -Anh nói gì ?" Khả Kỳ không hiểu.

    -Không... không có gì, ý anh nói là anh rất tán thành chủ ý của em.

    Khả Kỳ chợt nhớ ra điều gì: "Anh, sao lâu nay không nghe anh nói đến bạn gái của anh, mà cô ấy còn là em gái của anh Kiệt nữa ?

    -Anh... " Phong không biết nói sao cho rỏ. Chàng không thể nói, mấy hôm nay chàng hầu như quên mất Mỹ Thanh; lại càng không thể nói bây giờ trong lòng chàng không chắc Thanh có phải là người tình trăm năm hay chăng ?

    -Anh hai, em không phải trách anh, nhưng mà...

    -Anh biết, tại anh quên không nói sớm, với lại gần đây Thanh bận chăm sóc Kiệt nên anh cũng ít gặp... " Phong vội chống chế.

    -Thì ra là vậy." Khả Kỳ chẳng hiểu sao trong lòng cảm thấy là la..

    Tối qua nghe mẹ nói anh Phong có cô bạn gái tên Mỹ Thanh, tự nhiên nàng cảm thấy không được vui lắm.

    "Hay là mình ganh với chị Thanh ?" Khả Kỳ tự hỏi.

    -Khả Kỳ, sao tự nhiên mặt mày xụ xuống vậy ?

    -Không có gì, chỉ có điều...

    -chỉ có điều sao ?

    -Em...

    Khả Kỳ ngửng đầu đăm đăm nhìn Phong, làm tim chàng cũng rộn lên.

    -Sao hả ?" Phong cảm thấy cổ họng khô cứng, phát âm hơi khó khăn.

    -Cấm anh không được cười em!

    Chàng không cầm lòng được, đưa tay quàng vai Khả Kỳ: "anh hứa sẽ không cười... chuyện gì vậy ?"

    -Em... từ lúc tối qua, nghe mẹ nói đến chị Thanh, em hình như... giống như là có hơi ghen với chị ấy." Khả Kỳ nói xong, mặt đỏ bừng, vội quay đầu không dám nhìn Phong.

    Phong xiết chặc vai Khả Kỳ, cảm thấy sung sướng vô cùng.

    -Khả Kỳ à, em chiếm 1 chổ rất đặc biệt, rất quan trọng trong lòng anh, không ai có thể sánh được em ạ!

    Tối hôm ấy, Thanh và Kiệt đến nhà họ Tống chơi.

    Đạ chào 2 bác, 2 bác vẫn khoẻ chứ ạ ?

    -Khoẻ, cảm ơn. Ngồi chơi các cháu." Ông Vân đáp.

    Hôm nay là lần đầu tiên ông bà gặp lại Kiệt kể từ lúc chàng bị nạn. Trông Kiệt có vẻ xanh xao, nhưng không vì thế mà mất đi nét anh tuấn. Nhìn đến cây gậy dò đường trong tay Kiệt, bà Dĩ Tư nén tiếng thở dài. Ông trời nhân từ, nhưng có lẽ ngài muốn thử thách con người thêm nữa chăng ? Khả Kỳ và Kiệt rồi sẽ ra sao ?

    Có tiếng cười nói lao xao, kế đến Khả Kỳ và Phong bước vào phòng khách.

    -Thanh, Kiệt... 2 người mới đến hả ?" Phong hỏi.

    -Vâng, tụi em mới đến", Thanh đáp.

    -Chào chị Thanh, đến hôm qua em mới biết có 1 người chị dâu tương lai xinh đẹp như chị đây", Khả Kỳ lên tiếng.

    -Cảm ơn Khả Kỳ", Thanh tươi cười, má hơi ửng hồng, nàng nghe mấy chữ "chị dâu tương lai" thật là mát tai.

    Khả Kỳ quay sang Kiệt, gọi nhỏ nhỏ: "anh Kiệt!"

    -Khả Kỳ?" Nãy giờ Kiệt im lặng nghe mọi người chào hỏi, khi nghe tiếng Khả Kỳ, bất giác chàng giật mình. "Phải Khả Kỳ không? Giọng em nghe sao là lạ?" Chàng buột miệng hỏi.

    -Em... em khác lúc trước nhiều lắm hở anh Kiệt?

    -Ừ... kỳ lạ... " Kiệt nhíu mày, lẩm bẩm như có điều gì khó hiểu.

    Phong đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu, bèn xen vào:

    -Thì qua 1 lần chấn động lớn, dĩ nhiên Khả Kỳ sẽ có nhiều thay đổi!

    -Thôi đến giờ ăn rồi, mời mọi người ngồi vào bàn đi nhé!" Bà Tư nhắc.

    Hình như có chủ ý trước, bà Tư xếp chổ cho Thanh, Kiệt ngồi cạnh nhau, bên cạnh Kiệt là Khả Kỳ, bên cạnh Thanh là Phong. Phong nhìn mẹ như thầm trách nhưng bà Tư tản lờ.

    Ông Vân hỏi: "Kiệt à, đôi mắt cháu có khá thêm chút nào chưa ?"

    Đạ, vẫn chưa thấy gì bác ơi, nhưng sau mấy tuần qua thính giác của cháu có nhiều tiến bộ" Kiệt cười đáp.

    -Ha ha, tốt lắm Kiệt, còn pha trò được là tinh thần còn vững lắm. Bác tin là sớm muộn gì cháu cũng sáng mắt lại thôi.

    Đạ, cháu cũng mong vậy". Thật ra, Kiệt đã bắt đầu hơi lo ngại, tuy chàng còn nuôi hy vọng. Nếu vĩnh viễn cuộc sống của chàng chìm trong bóng tối, thì Khả Kỳ sẽ ra sao ? Nàng có muốn vướng bận với 1 gã mù chăng ?

    Suốt bửa ăn Kiệt không nói gì nhiều, ai hỏi thì trả lời, còn không thì chàng im lặng. Lắng nghe Khả Kỳ nói chuyện, Kiệt cảm thấy kinh ngạc. Chẳng những thái độ, cách nói chuyện của Khả Kỳ thay đổi, mà giọng nói cũng khác; không phải khác lạ mà là giống 1 người... giống Tú Thi! Không thể nào!! Tú Thi đã tán mạng trên biễn rồi mà ?! Kiệt khổ sở suy nghĩ, chàng ước gì ngay lúc này chàng có thể nhìn thấy gương mặt của Khả Kỳ để dập tắt nỗi ngờ vực này.

    Sau bửa ăn, Khả Kỳ kéo Kiệt ra một góc.

    -anh Kiệt, em có đôi điều muốn nói rõ với anh.

    -Chuyện gì hở Khả Kỳ ?

    -Em biết anh là fiance của em, nhưng...

    -Khả Kỳ, em khỏi phải nói anh cũng hiểu, nếu em muốn tự do anh không trách em đâu, anh chỉ mong sao em được luôn luôn vui vẻ." Kiệt xen vào nói, thâm tâm bỗng thấy trống rổng.

    -Anh, anh đừng ngắt lời em, để cho em nói hết", Khả Kỳ cầm lấy tay Kiệt khẻ lay như nhắc nhở. "Em rất khổ tâm vì dòng ký ức bị lạc mất, nên bây giờ đối với em anh chỉ là một người dưng, một người lạ mới quen... em xin lỗi anh... Tuy thế, em hy vọng chúng mình có thể làm quen lại với nhau như 2 người bạn mới? Được không anh? Được không anh?"

    -Khả Kỳ... " Chợt cảm thấy mắt cay cay, Kiệt ôm chầm lấy Khả Kỳ, "Anh đồng ý, trăm ngàn lần đồng ý! Từ trước đến nay anh vẫn yêu em, anh sẽ chờ, chờ đến bao giờ em tìm lại được tình yêu của em dành cho anh."

    Một niềm xúc cảm dâng lên trong lòng Khả Kỳ. Nàng chẳng rõ mình đang vui hay buồn.

    -Nào, chúng ta lại cắt bánh mừng sinh nhật em đi chứ Khả Kỳ". Phong lớn giọng gọi Khả Kỳ,. Không hiểu sao Kiệt có cảm giác trong giọng nói của Phong có ẩn chứa thái độ thù địch! Tại sao? Chàng thật không hiểu.

    Mọi người quây quần lại, cùng hát bài mừng sinh nhật cho Khả Kỳ. Trước khi thổi tắt nến, Khả Kỳ thầm ước 3 điều: một là cho nàng và Kiệt bình phục như xưa, hai là cho ba mẹ luôn khỏe mạnh, 3 là cho anh hai cùng chị Thanh mãi bên nhau.

    Nàng biết lòng có chút gì miển cưởng với câu ước thứ ba nhưng nàng vẫn tự bảo mình phải khấn như thế.

    -Khả Kỳ, ba mẹ cho con chiếc vòng này đeo, coi như là bùa hộ mệnh mới. Đừng bao giờ tháo ra con nhé!

    Đa.

    -Khả Kỳ, anh hai tặng em món quà này thích không?" Khả Kỳ mở chiếc hộp bọc nhung, trong có chứa 1 xâu chuổi đeo tay, làm bằng những hạt ngọc trai có hình những trái tim bé xíu, trông rất khéo.

    -Ôi, cảm ơn anh hai, dễ thương quá!"

    Phong nhìn Khả Kỳ, cười rạng rở. Đứng bên cạnh tự nhiên Thanh cảm thấy bất an. Đã lâu nàng không thấy nét cười thoải mái sung sướng đó trên mặt chàng. Thế mà bây giờ...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group