Sợi Tình Trớ Trêu - Tạ Thanh Vân (Hết)

  • tueanh_85

    khoảng 2 10 năm trước
  • Ông Phúc lặng đi một lúc, rồi đáp:

    -Từ trước đến giờ, ba cư xử có nhiều thiếu sót với chị con... ba biết Phong thật lòng thương chị con, cho nên điều duy nhất ba có thể làm được là chúc cho hai đứa nó hạnh phúc bên nhau...

    Thấy cha buồn rầu tự trách, Vũ cũng cảm thấy áy náy. Bất giác cậu đưa tay khẽ đặt lên vai cha, như muốn an ủi:

    -Ba, ba yên tâm đi! Chị hai nhất định sẽ hạnh phúc. Vả lại, chị hai có lấy chồng xa xứ tận nơi nào, thì chị ấy vẫn là con của ba; chỉ và anh Phong chắc chắn sẽ qua thăm ba thường xuyên, mà chúng ta cũng có thể qua Đài Loan đi thăm chị ấy.

    Huống chi, ba còn có con đây... "

    Ông Phúc nắm chặc tay con, xúc động nói:

    -Ba có hai đứa con thật lấy làm hãnh diện lắm!

    Vũ ôm choàng lấy cha, cậu cũng xúc động không kém. Nhờ có Khả Kỳ, bức tường vô hình giữa hai cha con bấy lâu nay, giờ đã tiêu tan. "Chị hai, mau lấy lại kýức, trở về bên cha và em! Mau về nhé, chị hai!" Vũ thầm gọi.


    Bà Cao nhìn Thanh nằm trên giường bệnh, vừa khóc vừa nói:

    -Sao lại ra đến nông nổi này? Tội nghiệp con...

    Kiệt đứng bên cạnh, im lặng nhìn gương mặt trắng bệch của Thanh, lòng cảm thấy chua xót, dù chàng nhận thấy Thanh đã làm một việc quá sức dại dột!

    Vả lại chàng biết nguyên nhân vì sao Thanh tự tử, vì nàng sợ mất Phong! Về chuyện này, Kiệt hối hận đã hồ đồ kể sự thật cho Thanh nghe, nếu không thì ngày hôm nay đã không xảy ra chuyện lớn như vầy. Kiệt vừa tự trách, chàng muốn làm một điều gì bù đắp lại cho Thanh.

    -Mấy hôm nay, mẹ thấy nó cũng hơi khác lạ, đầu óc cứ để đâu đâu, cũng tính hỏi nhưng rồi mẹ lại tưởng nó hay vẽ chuyện tương lai vì sắp kết hôn, ai ngờ... nếu biết trước cớ sự này mẹ đã chú ý nó kỷ hơn rồi... " Bà Cao khóc kể.

    -Thôi mình đừng khóc nữa, bác sĩ đã bảo nó không việc gì rồi mà... " Ông Cao vội an ủi vợ.

    -Phải đó, mẹ đừng buồn nữa, em Thanh chẳng qua bị mất máu nhiều, người còn yếu chút thôi. Hay mẹ về nghỉ ngơi, rồi chuẩn bị đồ tẩm bổ sức khỏe cho nó.

    Kiệt kiếm cớ kêu cha mẹ đi về, để chàng nói chuyện riêng với Thanh, vì chàng vừa nghĩ ra cách làm cho nàng vui lên.

    -Ừ, ừ... mẹ đi lo ngay...

    - Đừng lo mẹ à, có con ở đây trong chừng em Thanh, có chuyện gì con sẽ báo cho bác sĩ ngay!

    Thấy cha mẹ ra khỏi phòng đóng cửa lại, Kiệt thở phào nhẹ nhỏm.

    -Anh Phong có đến không?

    -Thanh... em tỉnh rồi sao?" Kiệt mừng rỡ vì chàng đang lo không biết làm sao đánh thức Thanh.

    -Anh Phong không đến rồi phải không?" Giọng Thanh nhẹ như hơi thở, nước mắt chảy dài, trong thật tội nghiệp.

    -Mỹ Thanh, em đừng khóc nữa, Phong sắp đến mà...

    -Thật hở?" Thanh tươi ngay nét mặt.

    -Thật mà, anh vừa hỏi bác Tống rồi! Thanh à, trước khi Phong đến, anh có chuyện muốn bàn với em.” Kiệt nói, ra vẻ quan trọng.

    -Anh nói đi..

    -Em vì sợ mất Phong nên mới đâm ra nghĩ quẩn mà tự tử, đúng không?

    Thanh không trả lời, nhưng nước mắt chảy ròng ròng.

    -Bởi vậy anh đã nghĩ ra một phương pháp giải quyết mọi việc,” Kiệt không chờ Thanh đáp, vội nói tiếp, “Em và Phong nên làm đám cưới. Anh định chờ Phong về là lập tức đến nhà họ Tống nói chuyện với hai bác.”

    -Anh … làm vậy …

    -Phải như vậy mới được.

    -Nhưng mà …

    Thanh định nói thêm, nhưng lúc ấy có tiếng gõ cửa phòng rất cấp bách, và sau đó Phong và Khả Kỳ vội vã kéo vào.

    -Thanh, em không sao chứ?” Phong vừa bước vào liền hỏi ngay.

    -Anh Phong, rút cục anh đã đến …” Thanh mừng phát khóc.

    Phong đến cạnh giường bệnh, nhìn nét mặt trắng nhợt tiều tụy của Thanh, chàng cảm thấy hối hận và tự trách mình không nguôi:

    -Thanh … anh thật có lỗi với em … Thanh …. Xin lỗi em …” Phong nắm lấy tay Thanh xiết chặc.

    Trong mắt Thanh không có chút trách móc nào, chỉ chứa đầy ngấn lệ đăm đăm nhìn người yêu.

    -Chị Thanh …” Khả Kỳ lên tiếng, tỏ ý xin lỗi.

    -Cô … cô đi ra ngay đi! Tất cả cũng tại cô! Mau đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa! Đi Đi!

    Thanh phát hiện ra Khả Kỳ cũng có mặt, nàng bỗng la lên như mất đi lý trí, người chồm dậy xông về phía Khả Kỳ.

    -Thanh, em hãy bình tỉnh lại! Đừng như vậy mà!” Phong kềm giữ Thanh lại.

    -Chị Thanh … xin lỗi chị …” Khả Kỳ thấy Thanh tỏ vẻ oán hận mình, nàng càng thêm mặc cảm phạm tội.

    “chị Thanh trước nay vốn ôn hòa, mà nay đối đải với ta như vậy, đủ biết trong lòng chị ấy hận ta đến mức nào”, Khả Kỳ càng nghe càng thêm đau khổ.

    Kiệt nhìn nét mặt khổ sở của Khả Kỳ, vội an ủi:

    -Khả Kỳ, em đừng để bụng! Thanh chỉ vì tâm tình còn rối loạn, nên …

    -Không! Chị ấy nói không sai, tất cả chỉ tại em! Là lỗi của em …” Khả Kỳ ôm mặt kêu.

    -Khả Kỳ, em …

    -Cô xéo đi cho khuất mắt, cái đồ cướp chồng chưa cưới của người khác! Cô đi đi, có nghe không? Đi ngay đi!” Thanh càng điên tiết lên.

    Khả Kỳ không chịu nỗi bỏ chạy ra ngoài.

    -Khả Kỳ …” Phong tái mặt, vội đuổi theo Khả Kỳ, bỏ mặc Thanh trong phòng.

    -Anh Phong, anh đừng đi!

    -Bội Phong, tối nay tôi sẽ đến nhà anh nói chuyện!” Kiệt nói với theo Phong.

    -Anh Phong …” Thanh khóc lớn.

    -Mỹ Thanh, em thật quá trớn, em điên rồi sao?” Kiệt trách.

    -Em nói sai chổ nào? Nó đúng là con chồn tinh đi chiếm đoạt tình yêu của kẻ khác!

    -Tú Thi không phải hạng người đó, em không được mắng cô ấy như vậy!

    -Kể cả anh cũng binh cho nó!

    -Mỹ Thanh …” Kiệt đấu dịu, “em càng làm như vậy, chỉ càng làm Phong lánh xa em mà thôi”.

    -Em …” Thanh quả nhiên bình tỉnh lại.

    -Thôi đủ rồi, em đừng suy nghĩ gì nhiều nữa, hãy lo tịnh dưỡng mà ngủ một giấc đi. Tối nay anh sẽ đến nhà họ Tống, thuyết phục hai bác xúc tiến chuyện đám cưới của em với Phong.

    -Thật đấy nhé?

    -thật chứ, bởi vậy em nên ngủ đi, không có gì đâu!

    Thanh an lòng ngã mình xuống gối, có lẽ vì mệt nên chẳng bao lâu nàng đã thiếp đi.

    Kiệt nhìn Thanh say ngủ, bất giác thở dài. “Ahh! Tối nay nhất định phải bàn cho được chuyện đám cưới của nó!” Chàng tự hứa.

    _o0o_

    Bà Dĩ Tư cả buổi chiều cứ thở dài thườn thượt. Ông Vân cuối cùng không chịu nổi, đành lên tiếng hỏi:

    -Mình có chuyện gì vậy? Phong và Khả Kỳ đã trở về đây bình an vô sự, mình phải mừng chứ sao thở dài không dứt?

    -Hai đứa nó về bình an, dĩ nhiên em mừng chứ. Nhưng em không phải phiền chuyện đó!

    -Vậy là chuyện Mỹ Thanh tự tử?

    -Một phần là vậy..” Dĩ Tư từ từ nói.

    -một phần? Em nói vậy là ý gì?” Ông Vân hiếu kỳ nhìn người vợ tâm đắc của mình.

    Dĩ Tư ngồi xuống bên cạnh chồng, cất tiếng hỏi bằng một giọng khó hiểu:

    -Anh Vân, có chuyện này em để bụng cũng lâu rồi, không biết có nên nói ra hay không …

    -Giữa Em với anh thì có chuyện gì mà không nói được?” Ông Vân cầm tay vợ đặt vào lòng bàn tay mình.

    Dĩ Tư trìu mến nhìn chồng:

    -… tối hôm trước khi Khả Kỳ và Phong sang Mỹ, em thấy hai chúng nó ….

    -Hai đứa nó xem ra quá thân mật, không giống tình anh em thông thường, phải không?” Ông Vân điềm tỉnh tiếp lời vợ.

    -Anh …” Bà Dĩ Tư kinh ngạc.

    Ông Vân cười, bảo:

    -Anh không phải kẻ mù, cũng không phải kẻ điếc, chuyện giữa Phong và Khả Kỳ, anh đã sớm thấy có điểm thất thường rồi.” Ông ngừng một chút, đột nhiên nói: “Thì ra mấy hôm nay em lo lắng là vì chuyện này ư?

    -Anh còn cười được à? Em nóng ruột sắp chịu hết nổi đây này!” Dĩ Tư lườm chồng.

    -Thật ra, chuyện này cũng đâu có gì bất ổn …” Ông Vân vẫn chưa hết cười.

    -Ý anh nói …” Dĩ Tư chợt lộ vẻ mừng rở.

    -Thế em không thấy đây là kết cuộc mỹ mãn nhất sao?” Ông Vân tủm tỉm cười.

    - Dĩ nhiên em cũng hi vọng như thế, đây là điều em vẫn hằng mong, nhưng mà …” Dĩ Tư không biết phải nói sao.

    -Chí Hạo và Vũ Hân chắc chắn sẽ đồng ý với quyết định của chúng ta”, ông Vân chăm chú nhìn vợ, trên mặt xen lẩn nét thương cảm.

    Dĩ Tư tựa vào vai chồng, mắt long lanh ngấn lệ:

    -Vâng, Chí Hạo và Vũ Hân mà có ở đây, chắc chắn sẽ tán thành chuyện này …”

    Hai vợ chồng ông Vân bất giác hồi tưởng lại quảng thời gian vui tươi đầy ắp tiếng cười thưở nọ, nhưng vẫn có những điều thương cảm khó quên …

    Chẳng biết bao lâu sau, Dĩ Tư khẽ nói:

    -Nếu Khả Kỳ và Bội Phong có tình cảm như chúng ta nghĩ vậy, thì còn Vĩ Kiệt và Mỹ Thanh biết tính làm sao? Chúng nó đều là những đứa con ngoan …

    -ah … Tình cảm không thể miễn cưỡng được, chẳng thể nói lý được. Anh nói như vậy chẳng phải bênh vực cho Phong và Khả Kỳ,mà là …

    -Em hiểu, tình cảm gắng gượng ép buộc thì không có hạnh phúc, cũng chẳng được bền lâu …” Dĩ Tư tiếp lời ông Vân.

    -Chúng ta quả là có linh tính với nhau!” Ông Vân pha trò!

    -Anh thiệt là … từng này tuổi đầu, còn ham giỡn!” Dĩ Tư trách yêu.

    -Thì anh cũng chỉ giỡn trước mặt em thôi mà!” Ông Vân cười tình.

    -Chuyện của bọn trẻ, hãy để tự chúng giải quyết. Anh tin là cuối cùng thì Thanh và Kiệt cũng hiểu và chấp nhận thôi.” Ông Vân khẽ nói.

    -Em cũng mong là như vậy.



    -Khả Kỳ! Khả Kỳ ….” Phong nắm chặc tay nàng không buông.

    -Tất cả là lỗi của em, là tại em …” Khả Kỳ vừa khóc vừa nói.

    -Không, tuyệt đối không phải mà! Khả Kỳ!” Phong ôm chặc lấy nàng, “ Van em đừng tự trách mình nữa, em không có lỗi gì cả … Tất cả là do anh tạo ra, chính anh đã thay lòng đổi dạ, bội phản Mỹ Thanh, mới khiến cô ấy tuyệt vọng mà tự sát. Tất cả là lỗi của anh, em chẳng có liên can gì cả, em đừng tự trách nữa, nhìn em đau khổ, anh …” Phong nói đến khản giọng.

    -Anh, anh đừng nói vậy, không phải tại anh …”

    Hai tấm thân run rẩy trong đau khổ xiết chặc lấy nhau, như muốn đở bớt nỗi thống khổ của nhau.

    -Nếu hai chúng ta yêu nhau là tội lỗi không dung thứ được, thì hãy để anh tình nguyện gánh tội này xuống địa ngục, chứ không thay lòng … nên em đừng tự trách nữa, nước mắt của em làm anh đau lòng còn hơn là tiếng đời chê trách!

    -Anh, đã vậy em sẽ cùng anh vào địa ngục! Chỉ cần được sống bên anh, dù phải trầm luân không siêu thoát em cũng không hối hận!

    Cả hai tâm hồn cùng khấn thầm “ lạy thượng đế, xin ngài cho phép chúng con yêu nhau!”

    ============
    Chương 10

    Nhà họ Tống tối hôm nay không khí có vẻ căng thẳng. Kiệt và Thanh vừa vào đến phòng khách, Thanh vì còn khá yếu nên bị ngất đi, mọi người vội vả dìu nàng lên phòng ngủ trên lầu để nghỉ.

    Kiệt thấy vậy trong lòng thấy hối hận. Đúng ra chàng không nên nghe lời Thanh đòi cùng chàng đến đây, vì nàng quả thực là còn quá yếu...

    - Cháu Thanh sao lại nghĩ quẩn như vậy, tội quá!” Dĩ Tư lên tiếng, với vẻ vừa thương xót vừa cảm khái.

    Phong và Khả Kỳ nhìn nhau, trong bụng thầm suy tính riêng.

    Kiệt liếc nhìn hai người họ một cái, rồi trịnh trọng lên tiếng:

    - Thưa hai bác, hôm nay con đến đây là có chuyện nhờ hai bác chấp thuận cho.

    - Có chuyện gì con cứ nói!” Ông Vân trả lời.

    - Dạ, con xin nói rõ. Việc em Thanh tự tử, hoàn toàn là vì sợ mất Phong... ” Kiệt chuyển hướng nhìn qua Phong.

    Phong ngầm đề phòng, chàng đoán không thông được Kiệt đang vẽ trò gì.

    Vợ chồng ông Vân cùng nhìn nhau hội ý:

    - Về chuyện này...

    - Thưa hai bác, xin hai bác đừng nghĩ lầm, con đến đây không phải để trách cứ bắt lỗi gì! Con chỉ nghĩ là nỗi bất an của em Thanh là do ở Phong, mà cả hai cũng đã đính hôn rồi, vậy nên... con xin hai bác cho phép xúc tiến đám cưới của hai người!” Kiệt nói một mạch.

    - Chuyện này...

    - Con phản đối!” Phong tức quá, đứng phắt dậy nói.

    Khả Kỳ cuối gằm mặt, không dám nói câu nào.

    - Chuyện đã đến nước này, anh chính là người không có quyền phản đối nhất! Anh cũng tự biết Thanh ra nông nổi này là do ai gây ra!” Kiệt đã liệu trước Phong thể nào cũng cực lực phản đối, nên chàng điềm nhiên trả lời, không chút bối rối.

    -... ” Phong nghẹn lời.

    - Phải đó! Phong à, con và Mỹ Thanh quen nhau cũng lâu rồi, nhân lúc này kết hôn cũng tốt đó!” Ông Vân thừa cơ hội thăm dò ý của con trai.

    - Con... ” Phong cứng họng không biết giải thích sao.

    Dĩ Tư ưu phiền nhìn con trai mình, lại nhìn qua con gái mình. Bà lại nhớ lại cảnh bà chứng kiến tối hôm trước ngày hai anh em sang Mỹ, Phong đã hôn Khả Kỳ thể nào... Không lẽ chúng nó thực à... Bà quay qua nhìn chồng, ông Vân biết ý nhìn bà, như ngầm bảo đừng sốt ruột, bà mới yên tâm. Dù gì cũng là vợ chồng lâu năm, nên họ hiểu ý nhau mà không cần nói.

    - Bội Phong, con hãy nói rõ xem, tại sao con phản đối đám cưới với Mỹ Thanh?” Ông Vân mở lời.

    - Con... ” Phong liếc nhìn Khả Kỳ, chỉ thấy nàng cuối đầu run rẩy, chàng không đành lòng nói thẳng ra những gì định nói, nên cứ do dự ấp a ấp úng.

    Ông Vân thấy vậy bèn nói tiếp:

    - Nếu con không nêu ra được lý do chính đáng, vậy ba mẹ sẽ thay mặt con mà chấp nhận yêu cầu xúc tiến hôn nhân này.

    Kiệt mừng rỡ ra mặt.

    Phong hoảng quá, bèn vọt miệng nói thẳng không ngần ngại chi nữa:

    - Không được, con không thể cùng Thanh kết hôn, bởi vì người con yêu là em Khả Kỳ!

    Phong vừa nói xong, Khả Kỳ cũng không nhịn được bật khóc.

    Kiệt tái mặt, tuy chàng không thể ngờ là Phong dám nói ra sự thật lòng mình trước mặt cha mẹ, nhưng chàng không khỏi phải khâm phục lòng can đảm của Phong.

    - Quả thực là vậy.” Bà Dĩ Tư tựa vào vai chồng.

    Ông Vân vổ nhẹ vai vợ, sắc mặt nghiêm trọng nhìn con trai:

    - Con vừa nói gì? Nói lại một lần nữa xem!

    - Con yêu Khả Kỳ. Con biết đây là chuyện trời không tha đất chẳng dung, nhưng sự thật là chúng con quả đã yêu nhau!

    Nghe Phong nói chắc như vậy, vợ chồng ông Vân cũng cảm động không ít.

    - Còn Khả Kỳ? Con có yêu anh con không?

    - Con yêu anh hai. Con xin lỗi ba me, nhưng mà, con thực lỡ yêu anh hai... ” Khả Kỳ nước mắt chảy ròng ròng, nhưng từng chữ từng câu nàng nói rất rõ.

    - Khả Kỳ... ” Phong quá cảm động, vội đến ôm chặc lấy nàng.

    - Hai đứa con này... ” Dĩ Tư tựa bên vai chồng bật khóc, tuy nhiên, bà khóc vì cảm động, rất vui mừng mà khóc.

    Ông Vân gắng kìm chế cơn xúc động, khàn giòng bảo:

    - Nay đã như vậy, có một chuyện ba mẹ cần phải nói rõ cho các con biết.

    Kiệt vẫn còn lạc quan, nghĩ rằng hai ông bà sẽ phản đối đến cùng. Dĩ nhiên rồi, ai lại cho phép con cái mình làm chuyện loạn luân!

    Phong và Khả Kỳ vẫn ôm chặc lấy nhau, tựa như cùng chờ đợi cái chết.

    - Thưở ba mẹ còn là sinh viên, đã từng có hai người bạn thân, Trầm Chí Hạo và Trình Vũ Hân. Cả bốn chúng ta chơi với nhau rất thân, ra trường xong cũng làm đám cưới cùng lúc, sau đó lại cộng tác làm việc chung. Kể ra cũng hên, công việc hợp tác rất thuận lợi, mọi sự xuôi chèo mát mái nên thương nghiệp ngày càng phát đạt. Sau đó, ba và mẹ sinh ra Bội Phong, Chí Hạo và Vũ Hân cũng vui lây. Họ rất cưng Phong. Cả bốn chúng ta hay đùa là nếu họ sinh con gái thì sẽ hứa hôn cho hai đứa lấy nhau sau này. Có ngờ đâu những ngày vui thường ngắn ngủi và qua rất mau...

    Ông Vân và bà Dĩ Tư cùng hoài niệm thời quá khứ, sắc mặt trở nên ảm đạm...

    - Vài năm sau, hai vợ chồng họ đều tử nạn trong một tai nạn xe hơi, để lại một đứa con gái mới vừa tròn một tuổi. Thế là ba mẹ chiều theo lời trăn trối của họ, nhận nuôi Khả Kỳ...

    - Ba... ba nói là... Khả Kỳ... ” Phong run run nắm chặt tay Khả Kỳ, chàng quá kinh ngạc, không nói hết câu được.

    - Khả Kỳ không phải em ruột của con, giữa hai đứa con không có liên hệ huyết thống gì cả!” Ông Vân nói rõ từng chữ một.

    - Con không phải nằm mơ chứ?!” Phong cao hứng tưởng như bay lên trời, chàng mừng đến khóc lớn được.

    Kiệt thừ người ra, không biết nói sao.

    Bà Dĩ Tư vừa gạt lệ vừa nói:

    - Ba mẹ cũng không muốn nói ra bí mật này, chỉ vì hai đứa nó lỡ yêu nhau...

    - Không, ba mẹ đúng ra phải nói cho chúng con biết sớm, cảm ơn ba mẹ, cảm ơn ba mẹ!” Mắt Phong long lanh nước mắt, đây đúng là phép lạ trời ban, chàng sẽ không bao giờ quên được!

    - Khả Kỳ có thể không nhớ, nhưng trước lúc con mất ký ức, mỗi năm đến ngày giỗ Chí Hạo và Vũ Hân, ba mẹ vẫn dắt con đi thăm họ. Tuy không nói rõ sự thật, nhưng các con tha lỗi cho ba mẹ, vì ý ba mẹ ruột con muốn giữ kín như vậy!” Dĩ Tư vừa khóc vừa giải thích.

    -Không, con làm sao trách ba mẹ được, con phải đội ơn ba mẹ mới đúng! Ba.. me... ” Khả Kỳ bước đến ôm choàng lấy ba mẹ, Phong cũng bước theo. Trong lúc này, bốn người họ xúc động tột bực, không để ý đến chuyện gì khác.

    - Không! Không phải là như vậy!” Tiếng Thanh kêu lên, làm mọi người giật mình.

    - Mỹ Thanh!

    Mọi người ngước nhìn lên, thấy Thanh đang đứng bám chặt vào lan can trên lầu.

    - Đây không phải sự thật! Không phải sự thật! Các người đang nói dối, phải không? Phải không?” Thanh điên loạn kêu lên.

    - Chị Thanh, chị nghe em nói... ” Khả Kỳ vụt chạy lên cầu thang, đến bên Thanh.

    - Tránh ra! Cũng tại cô! Cô... cô đi chết đi! Cũng tại cô... ” Thanh vừa nhìn thấy Khả Kỳ, bỗng xông đến muốn bóp cổ nàng. “Chết đi! Chết đi!

    - Thanh! Ngừng tay!

    - Khả Kỳ, coi chừng!

    - Cũng tại cô! Tôi chẳng còn gì cả, mặc kệ cô là Khả Kỳ hay Tú Thi, thì tôi cũng như chết rồi, mất tất cả rồi. Tôi không cam tâm, cô chết đi!

    - Khả Kỳ! Coi chừng nguy hiểm!

    - Tú Thi!” Kiệt thất thanh la lớn.

    Phong vẫn chậm một bước, Khả Kỳ đã bị Thanh xô té lăn xuống thang lầu, nằm bất tỉnh ở cuối bậc thang. Thanh cũng vì quá kích động lại ngất đi.

    - Khả Kỳ!

    - Mỹ Thanh!

    Mọi người rối rít cả lên, quay quanh hai nàng. Cũng may, Khả Kỳ xem ra không hề hấn gì.

    Phong quay sang Kiệt. Tú Thi! Phải, lúc Khả Kỳ té xuống, chính Kiệt đã kêu lên như vậy.

    - Vỹ Kiệt, cậu làm ơn giải thích, lúc nãy những lời Mỹ Thanh nói nghĩa là sao?” Ông Vân hỏi.

    - Là em nó nói bậy, hai bác cũng biết dạo này tinh thần Thanh rất yếu, nên xin hai bác đừng tin lời nó nói nhảm.” Kiệt cố biện bạch.

    - Vậy sao anh gọi Khả Kỳ là Tú Thỉ” Phong hỏi vặn.

    - Tôi có à? Chắc anh nghe lộn.” Kiệt vẫn cố không nhận.

    - Vỹ Kiệt, hai bác đều nghe thấy hết! Con đúng là có kêu Tú Thi, đó là tên con gái của Quan tiên sinh phải không?” Dĩ Tư lên tiếng.

    - Con... con... chắc là tại rối trí nên con kêu lộn tên, hai bác cũng biết hai người họ rất giống nhau... ” Kiệt một mực chối.

    - Anh đừng gạt mọi người nữa, hãy nói thật đi!” Phong không nhịn được, lớn tiếng mắng.

    - Tôi...

    - Đừng... đừng cướp anh Phong của tôi! Đừng mà!” Thanh lúc này đã tỉnh, vừa khóc vừa la.

    - Thanh... ” Phong tỏ vẻ ân hận, dù gì cũng là chàng đã phụ nàng.

    - Phong, anh đừng bỏ em, chúng ta còn thương nhau mà... Phong... ” Thanh gục vào lòng Phong khóc ngất.

    - Thanh, đừng làm vậy mà, anh biết anh có lỗi với em, nhưng chúng ta không thể tiếp tục nữa, cả em và anh đều biết vậy mà, phải không?

    - Không, không mà, anh vẫn còn yêu em, phải không... anh nói đi...

    - Thanh, van em hãy bình tĩnh nhìn vào sự thật!” Phong đau khổ đáp.

    - không, các người nói láo! Khả Kỳ không phải con nuôi, khả kỳ cũng không phải Tú Thi...

    - Thanh! Bình tĩnh lại đi!” Kiệt la lớn, làm mọi người lại chú ý chàn lại.

    - Vỹ Kiệt, hãy mau kể sự thật đi!” Phong quyết không tha Kiệt.

    - Chuyện gì?” Kiệt cố giả ngơ.

    - Cao Vỹ Kiệt!” Phong giận hét lên.

    - Ự.” có tiếng Khả Kỳ rên.

    - Khả Kỳ! Khả Kỳ! Con tỉnh rồi hả? May quá!

    Vợ chồng ông Vân quay qua phía nàng, cả Phong và Kiệt cũng chạy đến.

    Khả Kỳ từ từ mở mắt, nàng lần lượt nhìn mọi người, một lúc lâu mới nói:

    - Con không phải Tống Khả Kỳ, con là Quan Tú Thi.

    - Em nhớ lại tất cả rồi ử” Kiệt thất thanh hỏi.

    - Vâng!” Nàng khẽ gật đầu.

    Không khí trong phòng chợt im băt.

    Chẳng biết qua bao lâu, Tú Thi bèn chậm rải thuật lại mọi chuyện, từ chuyến bay về Đài Bắc, vân vân...

    -Hôm đó, con và Khả Kỳ, cộng thêm Vỹ Kiệt ba người cùng bay về đây. Lúc ở trên phi cơ, Khả Kỳ đem hình chụp cả nhà ra chỉ cho con xem, giới thiệu từng người. Cô ấy nhất định muốn cho cha mẹ một món quà bất ngờ sau một thời gian cách biệt. Cũng trùng hợp, hai đứa con có nét mặt rất giống nhau, nên Khả Kỳ đề nghị đứa này giả đóng vai đứa kia, để đùa cha mẹ chơi. Cô ấy muốn cho không bị lộ tẩy nên đã tháo chiếc vòng xích đeo tay bảo con đeo vào. Con và Kiệt cảm thấy không ổn vì đây là chiếc vòng cha mẹ đã cho Khả Kỳ đeo từ lúc nhỏ, như là chiếc bùa hộ mệnh, nên tụi con đang khuyên Khả Kỳ không nên làm vậy. Thì ngay lúc đó có tiếng nổ lớn, ai nấy náo động cả lên và.. sau đó thì phi cơ rơi xuống vùn vụt, những chuyện xảy ra sau đó thì con không biết gì nữa...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group