Mênh mông mây trời - Trần thị Bảo Châu (7/7 chương - Hết)

  • bayhoaingannam

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 6


    Lam Thanh đưa bó hoa tú cầu cho khách rồi tiếp tục với công việc kết tràng hoa tang của mình . từ ngày mở ki-ốt bán hoa riêng tới giờ, cô tất bật vì công việc . dù đã thuê thêm người phụ, Lam Thanh vẫn bị áp lực công việc đè nặng . một mình cô xoay trở thật không dễ chút nào. Nhiều hôm về tới nhà, đặt lưng xuống giường là Thanh ngủ mê man như chết . đến sáng nếu Bà Bảy không gọi, cô chẳng biết đường thức dậy. Nhưng với Thanh, cươc sống hiện tại là tất cả những gì cô từng ao ước, nếu để cực hơn để được như vầy, Thanh sẵn sàng chấp nhận

    Dựng tràn hoa sát quầy, Lam Thanh quay lại sửa những cành cúc vàng nằm ngã nghiêng trông thùng và nghe một giọng thật trầm buồn vang len:

    Tôi muốn mua ba nhánh lan tím và hai nhánh cúc hà Lan

    Lam Thanh thản thốt nhìn lên và bất ngờ bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của An . đúng là An rồi, cô ấp úng không thành lời:

    Ong ...ông ...ông mua hoa à ?

    An gật đầu, mắt không rời Lam Thanh:

    Thế là tôi đã gặp lại em . thật không ngờ em vẫn còn ở thành phố

    Lam Thanh chớp mắt:

    Ong về bao giờ vay?

    An ngạc nhiên:

    Sao em biết tôi từng rời khỏi Sai Gòn ?

    Thanh liếm môi:

    Tôi nghe chị thuy Tiên nói

    Mắt An chức chan tình cảm:

    Em cũng quan tâm đến tôi đấy chứ ?

    Lam công môi len:

    Tôi chỉ quan tâm tới những ai có thể là khách hàng của mình thoi. Bây giờ gặp lại rồi, chắc chắn tôi được thêm người ủng hộ

    An trầm giọng:

    Chiều nay tôi sẽ mua hết số hoa cúc còn lại, em có bớt không ?

    Lam Thanh mỉm cười:

    Chắc là phải bớt rồi. Nhugn có một mình, ông mua làm gì nhiều hoa vay?

    An lơ đãng:

    Trước kia thì tôi một mình, bây giờ thì hết rồi

    Lam Thanh chớp mắt:

    Bà nội ông đã trở về rồi à ?

    An lắc đầu:

    Khong, tôi đã gặp lại người mình yeu bởi vay bao nhiêu đây hoa vẫn chưa đủ để ăn mừng .

    Lam Thanh thoáng hụt hẫng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình thản:

    Ồ, nếu thế thì đúgn là bao nhiêu đây hoa vẫn còn ít . xin chúc ông hạnh phúc

    Cám ơn cái...tính khách sáo nghề nghiệp của em

    Lam Thanh nhún vai, cô nói:

    Tôi sẽ kết một bó hoa đẹp nhất để ông tặng người yeụ chịu khó chờ một tí nhé . lẽ ra ông nên tặng hoa hồng mới đúng

    An nghiêng đầu:

    Nhưng quầy của em đâu có hoa hồng ?

    Thanh nồng nhiệt:

    tôi sẽ đi mua cho ong

    Thế còn chỗ cúc này thì sao?

    Lam Thanh đáp:

    Bán chiều nay không hết thì sáng mai bán tiếp . lo gì cơ chứ !

    An hóm hỉnh:

    Coi bộ em lạc quan hơn trước kia

    Lạc quan vẫn dễ sống hơn mà

    Mặt hơi nheo lại, An hạ giọng:

    sao? Em hạnh phúc chứ ?

    Lam Thanh xa xôi:

    Ở một khía cạnh nào đó thì đúng như thế

    An nhìn Thanh khéo léo chêm những nhánh đồng thảo tím chên vào bó hoa bằng tất cả những thích thú . đôi tay thon dài của cô dịu dàng nâng nhẹ từng nụ cúc trông thật rành rẽ

    An thắc mắc:

    Không ai phụ em sao?

    Có chứ, nhưng người ta đi giao hoa sinh nhật rồi. Sao ông biết tôi có quầy hoa ở đây vay?

    Tôi nghe Thuy Tiên nói, sau khi đi tu nghiệp ở singapore sáu tháng, tôi lại ghé tiệm của Hông Y để mua hoa, tôi đã hỏi thăm tin tức của em như trước khi đi tôi đã hỏi. May mắn sao lần này Thuy Tiên không lắc đầu nữa

    Lam Thanh cắt những lá măng thừa:

    Ong về đã lâu chưa?

    Mới được một ngày, từ sáng đến giờ tôi dọn dẹp nhà cửa. Năm sáu tháng không có người ở, ngôi nhà vốn đã lạnh lẽo này lại càng thê lương hơn với bụi móc, rêu mờ

    Thanh cao giọng:

    Gặp người yeu rồi ông nên tiến tới để khỏi phải ở một mình, và khỏi phải than rằng quá cô đơn trông ngôi nhà lớn

    AN tủm tỉm:

    Tôi cũng nghĩ vay, nhưng lại sợ mình vội vàng hấp tấp . lầm lẫn trông tình yeu chỉ đâu đớn thoi, nhưng lỡ lầm trông hôn nhân thì vừa đâu vừa khổ, đã vay còn bị ray rứt cả đời

    Lam Thanh cười gượng:

    Ong nghĩ xa quá !

    Hai người rơi vào im lặng . thanh tiếp tục công việc mình . an trầm tư bên khói thuốc lâu lắm anh mới hỏi:

    Hậu bỏ vốn cho em mở quầy hoa này à ?

    Lam Thanh lắc đầu:

    Quầy hoa này do một người hảo tâm cho tôi mượn vốn

    An tò mò:

    Ai mà tốt thế ?

    Đó là một bà cụ ở chung nhà trọ với tôi. Bà sống một mình không con cháu, thấy hoàn cảnh của tôi bà đà nhận làm cháu nuôi và cho mượn vốn để sống qua ngày bằng nghề bán hoa tôi đã từng quen

    An ngập ngừng:

    Vay chuyên của em và Hậu ra sao rồi?

    Lam Thanh từ tốn kể:

    Hôm rời khỏi nhà ong, tôi đã theo Hậu về quê để tiến hành thủ tục ly dị . tôi bị gia đình và Hậu phản đối dữ dội,nhưng được hội phụ nữ địa phương giúp đỡ nên cuối cùng Hậu cũng phải ký vào đơn . nhưng khi ra toà anh ta vẫn khăng khăng không chịu ly dị, do đó đã mấy tháng rồi vẫn chưa đi tới đâu hết

    An thở ra:

    KHông ngờ quyết định của em lại đi ngược với sự suy đoán của tôi

    Thanh có vẻ trách móc:

    Sao ông cứ muốn tôi quay về với chồng vay?

    An trầm giọng:

    Đó không phải là mông muốn mà là một nỗi lo sợ . thật ra suốt mấy tháng ở singapore tôi vẫn nghĩ tới em

    Lam Thanh bối rối:

    Để làm gì khi mọi việc sẽ không tới đâu?

    An chép miệng:

    Tôi cũng từng tự nhủ như vay, nhưng tôi không khống chế được trái tim mình

    Thanh ấn bó hoa cúc vào tay An:

    Bây giờ chắc được rồi. Coi như bó hoa này tôi tặng cô người yeu của ông . mông hai người không rơi vào hoàn cảnh như tôi. Xin lỗi, tôi có khách

    Dứt lời Lam Thanh tất tả khiêng vòng hoa tang ra tận lề đường cho một người vừa dừng xe lại. Tự nhiên An mỉm cười một mình . lòng anh chợt rộn lên niềm vui khó tả vì biết Thanh rất bức xúc khi nói những lời vừa rồi

    Dù Thanh chưa ly dị xong, nhưng An vẫn cô quyền hy vọng . với anh, quá khứ của Thanh chả là gì cả . co bé đã trải qua nhiều phông ba, anh càng tỏ ra rộng lượng, giang tay bảo bọc cô suốt khoảng đời còn lại. Có điều muốn được như thế, bây giờ anh phải làm sao cho Thanh hiểu lòng mình

    Lam Thanh bước trở vào, giọng cô thản nhiên:

    Ủa, ông chưa tới chỗ hẹn với người yeu sao?

    An nhìn đồng hồ:

    Giờ này còn sớm . cô ấy vẫn còn đang làm viec

    Chị ấy làm viec ở đâu vay?

    An nheo mắt:

    Đó là bí mật, tôi không tiếc lộ được

    Thanh dài giọng:

    Ghê nhỉ ! Chỗ làm của bồ mà cũng bí mật . vay chắc người yeu của ông là một nhân vật quan trọng, không muốn ai biết đến

    Săm soi bó hoa, An nói:

    Với tôi. Cô ấy rất quan trọng

    Lt buông một câu:

    Đúng là đàn ông ! Luc' nào cũng cô 'hai ba bộ mặt, với hai ba giọng điệu ngọt ngào khác nhau

    An gật gù:

    ý em muốn nói là đàn ông thường có nhiều bộ mặt để đi đến với nhiều cô gái chớ gì . đến với em tôi không chút ngụy trang .Thật đấy !

    Làm sao tôi có thể kiểm tra được điều đó

    Nhún vai một cái, Thanh nói tiếp:

    Mà tôi cũng chả cần kiểm tra làm gì . nếu ông cần một lời khuyên, tôi sẽ nói rằng :" tôi là người buôn bán nên không ngại nói thách, ông nên ngụy trang thì tốt hơn

    An dịu dàng:

    Sao lại dè bĩu m`inh như vay? Ngươi buôn bán cũng có trái tim để yeu, để ghét . đâu có ai nguỵ trang được trái tim mình hở lam Thanh ?

    Giọng cứng cỏi, Thanh nói:

    Tôi làm được điều đó vì tôi không nghĩ đến tình yeụ với tôi công viec bây giờ là trên hết

    AN giễu cợt:

    An đang tự quảng cáo hay đang tự thiết lập một hàng rào an toàn cho mình vay? Mà dù là gì chăng nữa, nó cũng thừa với tôi. KHi người ta nghĩ tới ai đó, không có nghĩa là người ta thất tình họ

    Mặt Thanh ửng đỏ len, cô biết mình đã hố nhưng vẫn bướng:

    ý tôi không phả vay

    Nếu thế chắc tôi đã hiểu lầm .Tiếc thật !

    Lam Thanh làm thinh, AN lại hỏi:

    Thông thường em bán đến mấy giờ ?

    Thanh hờ hững đáp:

    KHoảng năm sáu giờ . lúc chợ bắt đầu đóng cửa

    Rồi sau đó em làm gì ?

    Về nhà lo cơm nước và đi ngủ . mỗi ngày như mọi ngày, chẳng buồn cũng chẳng vui

    AN nhỏ nhẹ:

    Em không chán sao?

    Thanh lắc đầu:

    không . cươc sống này do tôi chọn mà . thế còn ông ?

    an trả lời ngay:

    tôi phải sống khác em rồi

    Ngập ngừng một chút, An nói tiếp:

    Nếu có giống chăng là ở nổi cô đơn khi sau một ngày làm viec ngồi một mình nhìn bóng mình trên vách

    Thế người yeu của ông đau? Sao hai người không đi choi cho đỡ buồn

    AN im lặng nhìn Thanh .Anh nói khẽ:

    Đã hơn năm giờ rồi, tôi phụ em đóng cửa quầy nhé

    Lam Thanh ấp úng:

    Lâu nay tôi vẫn làm một mình . tôi không quên nhờ người khác . tôi...

    tôi tình nguyện làm việc đó mỗi ngày. Nếu em thấy ngại, tôi chỉ xin thù lao là một đoá cúc vàng

    Lam Thanh khổ sở lắc đầu:

    Khogn nên đâu, tôi nói thật đó

    Tại sao khi bây giờ em không bị ràng buộc bởi ai hết ?

    Giọng Lam Thanh nghẹn lại:

    tôi không đáng để ông làm thế đâu, bởi vay xin ông đừng đùa nữa

    An đắm đuối nhìn Thanh:

    Tôi không hề đùa, và tôi sẽ bắt đầu công viec mình cho em xem

    Nói dứt lời An hăm hở chồng những thùng nhựa đựng hoa đã hết vào nhau rồi dẹp gọn vào một gốc quầy. ANh mím môi bưng thùng đựng cay phát tài đầy nước nặng chịch vào trong, và khiên giỏ rác ra ngoài

    An nhanh tay lẹ chân đến mức Lam Thanh chỉ đứng nhìn chớ không biết phải ngăn lại bằng cách nào

    Xoa hai tay vào nhau, anh có vẻ thích thú:

    Thế nào cô bé ? chăc' không tệ chứ ?

    Lam Thanh cắn môi:

    Nhưng mà ...

    KHông nhưng gì hết . mời cô chủ bước ra để tôi đóng cửa quầy lại

    Tránh ánh mắt lúc nào cũng nóng bỏng của An, Lam Thanh khẽ nói:

    TOi còn phải dọn dẹp nhiêu thứ lắm . cám ơn lòng tốt của ong

    Còn dọn gì nữa, tôi phụ với

    Lam Thanh la len:

    Ong đừng tốt với tôi như vậy mà . ong làm tôi ghê sợ, ông biết không ?

    An hơi khựng lại vì lời Thanh vừa nói. Có lẽ sự ám ảnh về người chồng cũ vẫn còn quá mạnh đối với Thanh, nên cô kinh sợ trước sự nhiệt tình của anh đến mức làm anh tự ái ngùn ngụt

    Cầm bó cúc vàng, An đặt tiền lên bàn và khô khan nói:

    Xin lỗi đã làm phiền em ......

    Đợi An đi khuất, Lt gục đầu vào tay thổn thức . cô không hiểu sao vừa rồi cô nặng lời với An một cách vô lý như thế . cô từng khao khát được gặp lại anh, thế nhưng khi gặp, cô lại tỏ vẻ lạnh nhạt dửng dưng một cách ngu ngốc, hợm hỉnh . để khi An bỏ đi thì ngồi khóc với nỗi cô đơn bất tận

    Uể oải dắt xe đạp ra, Lam Thanh đóng cửa quầy và máy móc đạp xe về

    Tới nhà trọ cô thấy Diệu Lan đang ngồi trò chuyên với bà Bảy

    Mỉm cười với cô trước, ba Bảy nói:

    Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã về

    Lam Thanh ngồi xuống:

    Bà nội và nhỏ lan nói xấu gì con vay?

    Diệu Lan nheo măt':

    Ba nội nói đã lo được công ăn viec làm cho mày rồi, bây
    giờ còn lo kiếm cho mày một tấm chồng nữa là tròn bổn phận bà nội nuôi

    Lam Thanh lắc đầu:

    Nội đúgn là lo xạ ấn tượng về chồng với con còn nặng nề lắm . nội khoan hãy kiếm vội

    Dl lách chách:

    Vay nội kiếm cho con trước đi. Nội có tới hai người cháu trai chưa vợ lận, con sẵn sàng là cháu dâu của bà

    Ba Bay bật cười:

    Nói thì nhớ nghên . bữa nào bà dẫn tụi nó lại, con không được trốn đó

    Lan tủm tỉm:

    Con chỉ sợ mấy ảnh trốn vì con xấu gái quá thoi

    Lam Thanh cũng cười vì câu nói đùa của Lan để tận đâu đâu. Thanh ray rứt khi nhớ tới An . trước lúc bỏ đi, anh trả tiền bó hoa, như vạy rõ ràng anh rất giận cô . lời của cô ngoa ngoắt thế kia bảo ai chả giận . có lẽ An sẽ không ghé quầy bán hoa của Thnah nữa đâu, còn cô lại không can đảm ghé vào nhà anh . ngôi nhà mà cô biết rất rộng và rất lạnh

    Bất giác Lam Thanh thở dài, Ba Bay ngạc nhiên:

    Con sao vay Thanh ?

    Dạ không sao

    Diệu Lan lừ mắt trêu:

    KHông sao mà từ lúc về tới giờ cứ như mất hồn . nếu giữ được trông lòng mà đứng thớ dài thì cứ giữ . còn đã lỡ ...thở rồi thì mau thành thật khai báo đi. Chuyên gì vay? Bán ế hay thối lộn tiền cho ai?

    Thanh nhăn mặt:

    Mày giỏi đoán mò không hà

    Diệu Lan vẫn không tha:

    Hay là gặp lại anh chàng hoa cúc vàng ?

    Ba Bay tò mò:

    Chàng hoa cúc vàng nào vay Lan ?

    Diệu Lan vọt miệng trả lời một hơi:

    ANh chàng đó là bạn của HOng Ỵ chàng ta thường tới tiệm mua hoa và có ý chấm nhỏ thanh . chính vì vay con Y mới nổi máu hoạn Thư, cho người về dưới quê của cháu báo cho Hậu lên bắt nhỏ thanh về

    Ba Bay nhíu mày:

    Thì ra là vay, nhưng sao lâu nay nội không nghe con nói hả thanh ?

    Lam Thanh nhỏ nhẹ:

    Chuyên một trăm phần ngàn

    Ba Bay hỏi:

    Rồi cái thằng hoa cúc vàng ấy đâu?

    Anh ta đã thăng mất hồn lẫn xác khi thấy chồng của nhỏ thanh quá dữ dằn

    Ba Bay lắc đầu than:

    Đúng la `oan uổng . nếu gặp lại phải nói rõ cho người ta biết mới được . kHông thì mất duyên con gái hết

    QUay l.ai nhìn Lan, Ba Bay nói:

    Thế con nhỏ hông Y đó có giữ chân được thằng hoa cúc vàng ấy không ?

    Diệu Lan ngập ngừng:

    Chắc là không đâu vì dạo nàu con thấy nó đi chung với một thằng khác rất ăn chơi

    Ba Bay nói:

    Nhu vay nó cũng đâu thương gì thằng hoa cúc vàng ấy. CHậc ! Làm chi cho lớn chuyên cho khổ con Lam Thanh không biết nữa

    Dl chép miệng:

    Bản chất Hông Y rất ích ký, nó ganh tỵ với tất cả mọi người quanh nó . hông Y là đứa ăn khohng được sẽ phá cho hôi. Lẽ ra con phải nghĩ trước chuyên nó có thể gây ra cho Lam Thanh

    Lam Thanh xua tay:

    Thoi, đừng nhăc' mấy vụ đó nữa. Nhugn bây giờ tao sống không tốt hơn trước đó sao? Ngươi ta nói trông cái hoa. Luôn cô 'cái phước . hoa. Rồi sẽ tan biến, phúc sẽ ở lại mãi. Tao bằng lòng hưởng cái phúc mà bà nội đã cho tao lau nay

    Diệu Lan nheo nheo đôi mắt xếch:

    Còn cái duyên thì sao? Ngươi ta cũng nói "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ " đó

    Lam Thanh:

    Duyên với phận gì khi tờ hôn thú ấy vẫn chưa xé được . tao bay giờ chỉ xin hai chữ bình an

    Ba Bay thản nhiên:

    Hũy bỏ cươc hôn nhân ấy trước pháp luật là chuyên dễ vì lý lẽ thuộc về con . cái khó là tìm được một anh chàng chân thật thương yeu con kìa. Nội tính sau khi ổn định nơi mở tiệm hoa, sẽ tính tới chuyên ly dị của con

    Lam Thanh ngạc nhiên:

    Còn mở tiệm hoa gì nữa noi?

    Giọng điềm đạm nhưng đang tính toán chueyn chợ búa. Ba Bay nói:

    Cái quầy của con ngoài chợ ấy chỉ là để con tạm thời sốgn qua ngày, và để cho con quên việc . dự tính của nội là sẽ mở một tiệm hoa cao cấp ở trung tâm thành phố . dĩ nhiên vào lúc nào đó mới là ước mơ, nhưng nội là người luôn biến ước mơ của mình thành hiện thực . vài hôm nữa, nội sẽ tới thăm Bim Bim, và sẽ cho nó biết kế hoạch phát triển lau dài của noi


    Dl tròn mắt:

    Bim Bim ! Cái tên nghe buồn cười thật, Mà Bim Bim là ai vay nội?

    Ba Bay tủm tỉm:

    Là cháu của nội. Nó trẻ tuổi,đẹp trai có nghê nghiệp ổn định . rồi bà sẽ dẫn nó về cho con coi mắt . ráng chuẩn bị tinh thần để làm cháu dâu của bà nghe Lan

    Dl cười tít mắt:

    Trời ơi ! con đùa mà . bà lo ch onhỏ thanh trước đi. Nó đang cần một chỗ dựa hơn con

    Ba Bay vô tư:

    Bà chắc Bim Bim hợp với con hơn

    Lam Thanh thản thốt nhìn ba Bay,thì ra Bim Bim là cháu nội của bà, nhưng trước kia bà không nói rõ với Thanh mình là người đặt giỏ hoa sinh nhật ấy. Tại sao bây giờ bà vui vẻ cho Diệu Lan biết về Bim Bim vậy? Có phải tại Lam Thanh không xứng để quên với Bim Bim không ? một chút mặc cảm về thân phận bỗng trỗi dậy trông lòng Thanh . cô gương gạo cười và nói:

    Diệu Lan rất dễ hoà đồng với mọi người, tính tình lại dễ thương, chắc chắn Bim Bim sẽ rất thích

    Ba Bay nhìn Lam Thanh và Diệu Lan:

    1 đứa là cháu nuôi. Một đức là cháu dâu. Chà ! nghĩ cũng sướng thật

    Diệu Lan nũng nịu:

    Bà làm như Bim Bim đồng ý rồi không bằng

    Mặt nghiêm lại bà nói:

    Nhất định nó sẽ đồng ý, nếu không bà sẽ giận và bỏ đi nữa

    Diệu Lan hỏi tới:

    An trầm ngâm nhìn bà Bảy. Lúc này anh thật bất ngờ khi nhìn thấy bà bước vào nhà . nội đã trở về và bất cứ giá nào, An cũng không để bà đi nữa. Qua những lời kể, anh đoán chắc cô bé cháu nuôi của bà là Lam Thanh rồi

    Người ta bảo "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" quả là đúng . nhưng với An, chả biết điều bà đúng được bao nhiêu phần trăm khi chính miệng Lam Thanh đã nói rằng, "Rất ghê sợ anh"

    An dò dẫm:

    Nội thật là lạ, bỏ bê cháu ruột để ở với cháu nuôi. Con không hiểu cô cháu nuôi này có điểm gì mà chiếm được cảm tình của nội đến thế ?

    Ba Bay chép miệng:

    HOàn cảnh con bé ấy tội lắm . bịgia đình ép gả, nó bỏ trốn khi còn một tuần nữa là đám cưới

    An nhổm người len:

    Ủa, vaỵ..vay là họ chưa cưới nhau à ?

    Ba Bay ngạc nhiên:

    Đúng rồi, nhưng sao con lại thắc mắc kỳ thế ?

    An gãi đầu:

    Hổng chừng con quên với cháu nuôi của nội đấy

    Ba Bay nhíu mày

    Thành phố này bốn năm triệu người không lẽ lại ngẫu nhiên như vay

    An cười cười:

    Phải...cháu của nội tên Lam Thanh không ?

    Ba Bảy keu len:

    Đúng là nó rồi, sao mày lại quên vay?

    Con mua hoa thì quen, thân nữa là khác

    Ba Bay vỗ đùi:

    Ạ.mày là thằng ba bông lan một bông cúc phải kông ?

    An tủm tỉm:

    Noi cũng ...biết nữa à ?

    Sao lai khong, nhưng mày không đùa chơi với Lam Thanh đó chứ ?

    An nhăn nhó:

    Con đâu có đùa

    Ba Bay chợt nghiem giọng:

    KHông được đâu, chuyên chồng con của nó vẫn còn chưa giải quyết xong, dính vào đó rắc rối lắm

    AN ngạc nhiên:

    Nhưng nội từng khen Lam Thanh là cô gái tốt, có sức phấn đấu cao như nội hồi còn trẻ mà

    Ba Bay gật đầu:

    Đó là mặt tốt nổi bật của nó, chính vì vay nội mới nhận làm cháu nuôi và cho vay vốn để nó buôn bán . nhưng Lam Thanh chỉ là cháu nuôi thoi. Còn gì gì khác sẽ không bao giờ có, dầu sao nó cũng mang tiếng có một đời chồng . tội vạ gì phải chịu thiệt thòi hả con ?

    An khó chịu:

    Sao hôm nay nội lại có những tư tưởng như trái đất vay?

    Ba Bay phất tay:

    Chuyên hôn nhân là điều rất quan trọng, không có xưa hay nay gì cả, chỉ có lựa chọn sao cho đừng có ân hận . con đã từng cãi nội một lần, kết quả ra sao? Hừ, mối hận tình ấy chưa phải là một kinh nghiem đâu thương hay sao?

    Giọng An chắc nịch:

    KHông có mối tình nào giống mối tình nào để có thể rút ra kinh nghiem đâu nội. Hiện tại con và Lam Thanh chưa là gì cúa? Nhau hết, nhưng con nhất định chinh phục bằng được cô ấy. Mông nội đừng lấy uy tín của mình để ép buộc cô bé

    Ba Bay nói:

    Trước đây cũng vì hay cãi nội mà con viện lý do không hợp với bác gái để dọn đi, bây giờ nội hy vọng sẽ không lập lại chuyên cũ nữa. Nội sẽ ở với con

    An nói ngay:

    Với một điều kiện, nội không được xên vào chuyên riêng của con

    Ba Bay kỳ kèo:

    Nhưng phải tùy từng chuyên riêng chứ

    An nhún vai:

    Con không thích bị kiểm tra và đặt để bất cứ chuyên to hay nhỏ nào cả

    Ba Bay chép miệng:

    Thoi dươc, mày muốn làm gì thì làm . thời buổi này ông bà cha mẹ phải vâng lời con cái. Đạo lý đảo lộn hết trơn rồi

    An cười khì:

    Lau lắm con mới được nghe lại câu nói bất hủ này của nội. Nếu nội không nói ra, đại lý đâu vẫn nằm đó mà . con nghĩ phải bái tin cho bác Hai biết để bác đỡ lo cho nội

    Ba bảy lạnh lùng:

    Vợ chồng nó cũng biết lo cho nội sao? Hừ , cái thằng sợ vợ ấy rất tệ, nội không muốn thấy mặt nó

    An nhỏ nhẹ:

    Con cháu nào chẳng lo cho ông bà cha mẹ, tính bác Huyên có hơi nhỏ mọn, nhưng con nghĩ bác ấy vẫn tốt hơn khối người khác, nếu bác Huyên không chằn như vay, chắc bác Chinh đã phá tan gia đình lâu rồi

    Tủm tỉm cười, An nói:

    Lát nữa bà cháu mình ghé sang nhà bác Hai Chinh nha nội?

    Ba Bay lắc đầu:

    Khong, bữa nay nội tới đây là muốn nhờ con một việc, chớ nội chưa về ở ngay đâu

    An tò mò:

    Nội định làm gì ?

    ba BaY nói ngay:

    Tìm cho nội một địa điểm ngay trung tâm để có thể kinh doanh phát triển tốt

    AN ngạc nhiên:

    Nội tính kinh doanh à ?

    Giọng bà Bay chắc nịch:

    Đúng vay, Đừng uốn lưỡi bảo rằng bà nội già rồi, không đủ sức theo đuổi bọn trẻ buôn bán nghe. Nội đã điều nghiên thị trường, tính toán vốn, mặt hàng, người đảm nhiệm chuyên trách, đủ hết rồi, chỉ còn địa điểm là chưa ưng ý chỗ nào hết

    An hỏi tới:

    Nhugn nội định kinh doang mặt hàng nào?

    Ba Bay thông thả đáp:

    Hoa tươi, hoa khô đủ loại từ bình dân đến cao cấp, nhập về bằng đường hàng không . ngoài ra, nếu được, nội buôn bán cả cây bon sai, cây cảnh . xã hội càng phát triển, đời sốgn được cải thiện, con người sẽ chú ý đến hoa lá, cây cảnh . hoa sẽ bán bình thường mỗi ngày cho tất cả những ai có như cầu. Cây cảnh sẽ phục vụ cho những công trình xây dựng, chủ yếu để trang trí nội thất . là kỹ sư thiết kế, con rành vấn đề này mà hả ?

    An băn khoăn:

    Ai sẽ quản lý tiệm hoa cao cấp đó cho nội?

    Ba Bay cười:

    Lam Thanh chứ ai? Đừng nghĩ nội nhận nó làm cháu nuôi với mục đích lợi dụgn con bé . thanh rất tháo vát, lại chịu khó . nó làm nội nhớ tới mình hồi còn trẻ, nội muốn nó có cơ hội tiến thân

    An gật đầu:

    COn sẽ tiến hành việc này ngay

    Vay thì tốt

    An ngập ngừng:

    Nếu mở một tiệm hoa lớn như ý nội muốn, con sợ lam Thanh không đủ sức quản lý

    Ba Bảy nói:

    Có nội chỉ báo? Không đến nỗi nào đâu

    An thấy vui hẳn lên . anh có quyền hy vọng nghĩ tới Lam Thanh dù bây giờ cô bé vẫn lạnh lùng xa lạ với anh . mưa lâu thấm đất . aNh rất chân tình, Chắc chắn Thanh sẽ hiểu lòng anh

    Ba bay? Nói:

    Có định tới chỗ nội ở cho biết không ?

    ANh gật đầu nhanh như máy:

    Dạ ...con muốn chứ . nội chờ con thay quần áo một tí

    thấy thái độ nao nao của An, bà Bảy lắc đầu. An là đứa đam mê, có lẽ bà kông đủ sức ngăn cản nó đến với Lam Thanh . nhưng dù thế nào bà cũng tạo cơ hội cho Diệu Lan . suy nghĩ của bà đúgn là xưa như trái đất . bà nhận Thanh làm cháu và thương con bé hơn Diệu Lan rất nhiều, nhưng chả hiểu sao bà lại không thích An yeu thương Thanh

    An bước ra và hỏi:

    COn sẽ trở nội nhé ?

    Ba Bay xua tay:

    Thoi, nội ngồi xích lô an toàn hơn

    An dắt chiếc xe đạp ra sân, khóa cửa lại rồi tà tà đạp theo chiếc xích lô . lòng anh rộn ràng vui như con nít được quà khi tưởng tượng tới lúc gặp Lam Thanh . cO bé làm sao ngờ anh là cháu ruột của người đã giúp cô, đã nhận cô làm cháu chứ

    Từ giờ trở đi An có nhiều cơ hội để gần gũi Lam Thanh . co bé chịu nhiêu cay đắng với đời ấy cần được chở che an ủi. Nhất định anh sẽ giúp Thanh sống vui hơn . có thể nội không bằng lòng, nhưng An thì tin dần dà bà sẽ hiểu, sẽ hiểu

    Nhugn ...chưa gì sao anh nghĩ nhiêu quá vay? Anh luôn chủ quan cho rằng Thanh đối vơ"i anh theo kiểu "Tình trông như đã mặc ngoài còn e" THật sự biết đúng thế không ? lỡ như cô bé chả hề có tình ý gì với anh thì sao?

    AN không muốn nghĩ tiếp, nhưng tâm trí anh vẫn xao động bởi những câu hỏi không giải đáp

    Ngừng theo chiếc xích lô trước một ngôi nhà có sân, An tò mò nhìn vào:

    Giọng Ba bảy thản nhiên:

    Đây là khu nhà có nhiều phòng cho thuê . nội và Lam Thanh ở chung một khụ tuy chật chội, thiếu mọi thứ tiện nghi, nhưng vẫn là một nơi trú thân lý tưởng sau một ngày làm viec mệt mỏi

    AN đảo mắt nhìn quanh và thấy an tâm vì căn phòng tuy bé nhưng ngăn nắp và ngan ngát mùi hoa cỏ làm An thấy dễ chịu. Anh đưa mắt ra cửa chờ đợi, đúng lúc Lam Thanh bước vào

    Mặt cô gái tái đi khi thấy anh, Ba Bảy nói:

    Đây là Bim Bim, cháu của nội, con quên mà đúng không Lam Thanh ?

    Cô lúng túng trông thật tội nghiệp:
    Dạ có . con quên và không ngờ ông ấy là anh Bim Bim

    Ba bảy thật vô tư:

    Bây giờ biết rồi, con phải gọi là anh Hai cho phải phép nghe chưa?

    Lam Thanh mềm mõng:

    Vang ạ, Thưa anh Hai mới đến

    An gượng cười. Anh không muốn bị rơi vào bẫy việt vị của bà nội chút nào, nhưng nếu phản ứng ngay lúc này thì thật không nen

    Ba Bay lên tiếng hỏi:

    Diệu Lan đâu Thanh:

    Lam Thanh trả lời:

    Dạ, Diệu Lan vừa ra ngoài mua nước ngọt để đãi anh Hai

    An nhướng mày:

    Ủa, vay là em biết trước anh sẽ đến à ?

    Thanh gật đầu:

    Dạ, nội có nói, anh sẽ ở lại ăn cơm

    Ba Bay chép miệng:

    Là người nhà cả mà, Diệu Lan bày đặc quá

    Bà vừa dứt lời thì Diệu Lan bước vào. Con bé đặt mấy chai nước ngọt xuống bàn và dạn dĩ nói:

    Nội không giới thiệu em cũng đoán chắc đây là anh Bim Bim

    An gật đầu lịch sự, Lan lại nói tiếp:

    Em là bạn nối khố của nhỏ thanh, nên anh cứ xem em là em như nó

    An cười:

    Chà, tự nhiên có một lúc hai cô em . đúng là nằm mơ cũng không dám

    Lam Thanh nhếch môi, cô bước tới bàn ăn, xới cơm ra ch'en, so đũa gắp đá vào ly và mời:

    Mời nội, anh hai và Dl ăn cơm

    Ba Bay có vẻ hài lòng . suốt bữa ăn bà nói chuyên rất vui trông khi Lam Thanh ngồi ăn mãi vẫn không hết chén cơm

    Dl cũng cười luôn miệng . con bé hỏi An đủ thứ trên đời và cũng tịch thiệp trả lời từng chút với phgiọng điệu chững chạc, khoan thai. Lam Thanh có cảm giác Dl rất thích, rất thích

    Đang nhức nhối vì những điều đang nghĩ, Lam Thanh suýt giật mình vì An gắp vào chén cô một miếng thịt to và thân mật hỏi:

    Sao ăn chậm vay cô bé ? hay tại anh Hai làm em không được tự nhiên ?

    Lam Thanh vội nói:

    Dạ đâu có

    Diệu Lan chót chét:

    Thế mày đang nghĩ gì ? nghĩ tới anh chàng hoa cúc đúng không ?

    Mặt Lam Thanh đỏ ửng lên rồi trắng nhạt vì những lời bất ngờ của Lan, Vẫn biết là con bé có tính bộp chộp nhưng Lam Thanh vẫn không thể bịt miệng Lan kịp

    Lúc cô còn cứng người vì giận, thì Diệu Lan lại quay sang nói với Bà Bay:

    Nội ơi hôm nào nội cho phép Lam Thanh mời anh chàng của nó về ra mắt nội và anh Hai Bim Bim nghe nội?

    Ba Bay dễ dãi:

    Ờ, bà vẫn mông Lam Thanh có ai đấy chứ . hôm nào con đưa bạn về nhé Thanh ?

    An chợt xúc động khi thấy Thanh bối rối đến mức mất bình tĩnh . aNh chàng hoa cúc nào đó phải là An không ? đang còn thắc mắc anhd dã nghe giọng cô thật thản nhiên:

    Da, anh ấy vừa về quê thăm nhà, vài hôm nữa, con sẽ đưa ảnh tới chào nội và anh hai

    Diệu Lan nheo nheo mắt:

    Thế anh ta tên gì ? mầy bật mí luôn cho rồi, giấu mãi trông lòng, người ta tưởng anh chàng không có thật đó

    Lam Thanh liếm môi:

    Anh tên Điền.....

    Diệu Lan bỗng cười vang:

    Điền hả, sao trùng hợp vay? Cái tên này làm tao nhớ tới thằng Điền "đô" ở dưới mình . mày còn nhớ thằng điên có lần rượt hai đứa mình chạy gần chết hông ?

    Lam Thanh cũng cười:

    Nhớ chớ . nhưng anh Điền của tao không có khùng mày

    Diệu Lan khúc khích:

    Đương nhiên rồi. Chã lẽ mày yeu chàng khùng

    Ba Bay góp vào:

    Hai đứa sắp khùng đến nơi thì có

    Bỗng dưng An thấy nghẹn, anh bưng ly nước ngọt lên uống cạn mà vẫn còn khác . diệu Lan lẹ làng rót themcho anh và nói:

    ANh đừng cười nhé . tụi em nói chuyên trời ơi đất hỡi lắm

    An ta*`ng hắng:

    Chả lẽ chuyên người yeu cũng trời ơi đất hỡi

    Diệu Lan phân trần:

    Chuyên này thì có thật . ý em muốn nói là cách trò chuyên của tụi em kìa. Yé yé lắm phải không ?

    An mỉm cười lơ lửng đáp:

    Ờ , đúng là yé ...

    Lam Thanh đứng dậy dọn dẹp, An cũng chồng những cái chén vào với nhau

    Diệu Lan nhanh nhẩu dành lấy:

    ANh để cho bọn em, có những hai cô gái, ai lại để ông anh rửa chén chứ

    Ba Bảy nói:

    Chỉ một đứa rửa chén là đủ rồi. Một đứa lên đây rót trà cho nội

    Lam Thanh thì thầm vào tai Lan:

    Mày rót trà đi

    Sao lại tao?

    Vì mày muốn làm cháu dâu kia mà

    Đồ qủy

    Bộ tao không nói đúng sao?

    Dl keu len:

    Nhưng tao...

    Ba Bay ra lệnh:

    Lan tới đây, con là khách, cứ để công việ, cho Thanh làm

    Lam Thanh lặng lẽ bước vào bếp . noi vào bếp chớ thật ra đó chỉ là một góc phìng bé xíu được ngăn ra vừa đủ cho một người vào nấu nướng . ở trông các góc chật chội này chả hiểu sao Thanh lại thấy an ổn . nó làm cô nhớ tới cái bếp của tiệm hoa nhà HOng Ỵ cũng trông cái hốc chật như vầy, Thanh đã tránh mặt không biết bao nhiêu lần . tưởng là đã qua, ai ngờ bây giờ cô tiếp tục lẫn tránh anh ngay nơi cô cho rằng yeu ổn nhất, hạnh phúc nhất

    KHỏa khỏa nước vào tay, Lam Thanh cười buồn rồi tự an ủi. Hãy cố quên đi và vui sống . so với trước đây, mình đang là người sung sướng kia mà

    Quay người lại, Thanh điếng hồn khi thấy An đứng sát bên mình

    Giọng anh ấm và thật trầm:

    Rửa chỉ vài cái chén, có cần phải lâu đến mức cháy lòng người khác thế này không ?

    Lam Thanh ấ'p úng:

    Sao anh lại vào đây?

    An nhìn vào mắt cô:

    Vì anh không muốn bị đặt để . dl dễ thương thật, nhưng không phải là đối tượng của anh

    Lam Thanh nghiem mặt:

    đó là ý bà nội, anh đừng làm nội buồn

    An lắc đầu:

    Anh không sống theo ý người khác được

    Chính vì vay mà nội đã giận, chẵng lẽ bây giờ anh muốn nội giận nữa?

    ANh nhỏ nhẹ:

    Đừng đặt câu hỏi này với anh

    Lách người sang một ben, Lam Thanh bỏ ra nhà trên trước đôi mắt trách móc của An

    Tới chỗ bà Bảy ngồi cô nói:

    COn phải cấm cho xông mấy bình hoa khô, sáng mai người ta lấy rồi

    Diệu Lan đứng dậy:

    Để tao phụ với:

    Thanh cười gượng:

    Ở đây chơi với nội và anh Hai đi, mà chỉ phá tao thoi chớ phụ gì mà phụ

    Lan nheo mắt:

    Đừng xem thường tài nghệ của tao chứ

    Nói xông Lan xăm bước qua nhà xe và tự nhiên mở cửa như là nhà mình . lam Thanh khẽ lắc đầu. Phải lúc nào cô cũng nhộn như Diệu Lan thì đỡ khổ biết bao. Tức là cái thời nhí nhố của Thanh đã thật sự qua rồi

    Diệu Lan ngồi xuống giường:

    ê, mày có nhận xét gì về anh chàng Bim Bim ?

    Cầm những nhành lúc mì khô vàng óng len, Lam Thanh nói:

    Nhận xét về khía cạnh nào? Nếu anh ta là khách hàng, thì tao có thể cho mày một nhận xét ở gốc độ người bác

    Lan Nhăn mặt:

    Sao tự nhiên mày chanh chua vay? Từ lúc ăn cơm tới giờ, không thấy một nụ cười nào ra hồn cả . bộ mày ganh tỵ với Bim Bim hả ?

    Lam Thanh vặn lại:

    Thế mày có nhận xét gì về anh tả

    Diệu Lan hơi mơ màng:

    Ngoại hình cũng khá, ăn nói điềm đạm, tao cho 8 điểm .Vay còn mày?

    Thanh nhún vai:

    KHông có chút ấn tượng nào hết

    Phải không đó ? mày đúng là nhỏ món . bà cụ nghe sẽ buồn mày đấy

    Lam Thanh thản nhiên:

    Chừng nào mày không có ấn tượng, bà cụ mới buồn chứ . chà không chừng tao phải gọi mày là chị hai đó

    Diệu Lan gắt:

    Vừa thoi qủy, anh chàng chả hề để ý tới tao, dù lúc nào cũng lịch sự trả lời những câu tao hỏi, trông khi mày luôn né tránh tại sao vay?

    Lam Thanh lúng túng trước cái nhìn dò xét của Diệu Lan, cô lẩn tránh bằng cách cúi xuống lựa hoa

    Diệu Lan trầm giọng:

    Lúc ngồi uống trà, Bim Bim nói với tao đã từng quên mày ở tiệm hoa của Hông Ỵ aNh ta là hoa cúc vàng đúgn không ?

    _ ...

    Lan lắc đầu:

    Mày đúng là lố bịch khi nhận vơ là có chàng bồ tên Điền nào đó . lúc nào tao cũng là bạn của mày. Ngốc vừa thoi nhỏ ạ

    Lam Thanh khổ sở:

    Nhưng tao không muốn bà nội phiền lòng khi bà đã có ý vun vào cho mày và An . đã vay nỗi ám ảnh về Hậu vẫn còn đầy trông tao. Chắc gì An hiểu để thông cảm

    Diệu Lan ngắt lời cô:

    Nếu An không hiểu, không thông cảm thì mày cũng đừng nghĩ tới anh chàng làm gì nữa

    Lam Thanh thở dài:

    Tốt nhất là đừng bao giờ nghĩ tới những cái quá xa tầm tay mình

    Lan chép miệng:

    Lại bi quan, khổ quá

    Thanh nói:

    KHông phải bi quan mà là thực tế . trực giác cho tao thấy bà cụ không muốn An có tình cảm với tao

    Nhugn tại sao mới được chứ ?

    Lam Thanh ngập ngừng:

    Tao không biết

    Diệu Lan nói:

    Đừng phán xét vấn đề bằng cảm giác . đối với người mang nặng mặc cảm như mày, mọi phán đoán dễ sai lệch lắm . bà cụ vun tao vào cho An vì nghĩ mày đã có anh chàng hoa cúc vàng rồi. Còn bây giờ sự việc đã khác, bà cụ sẽ nghĩ khác chứ

    Lam Thanh im lặng, Cô cầm nhánh hồng nhô trên tay mà buồn . những lời Diệu Lan nói nghe êm tao làm sao, nhưng Thanh vẫn không tin mình là người may mắn trông tình yeụ trái lại, Thanh luôn bị ám ảnh bởi một định mệnh mơ hồ không rõ mặt

    Tiếng Diệu Lan vang lên làm cô giật mình:

    Vào đây anh Bim Bim

    AN tự nhiên ngồi xuống giường:

    Căn phòng toàn mùi hoa khô nghe gợi nhớ làm sao ấy

    Lan cười khúc khích:

    ANh nhớ gì ? nhớ ai khi đối tượng đang ở đây

    An xa xôi:

    Nhớ một kỷ niệm nào đó chẳng hạn . tôi vẫn còn giữ giỏ hoa cúc mừng sinh nhật mình, dù tất cả hai mươi tám đóa hoa cúc đều đã khô giòm . đứng gần giỏ hoa, tôi vẫn cảm nhận được mùi hương cũ gợi nhớ nhưng, y như mùi hương hoa ở đây

    Dl gật gù:

    Thì ra là thế, con bé Thanh trữ nhiêu hoa cúc khô lắm . nó bảo để tưởng nhớ mùi hương, mà mùi hương nào nhỉ ? phải hương tình yeu không ?

    Lam Thanh giậm chân:

    Trời ơi, Lan ...mà nói bậy hoài

    Diệu Lan thản nhiên đứgn dậy:

    KHogn nói bậy nữa. Tao về bển chơi với nội

    Nhe răng cười với An, con bé thì thầm:

    Anh Bim ở đây thưởng thức tiêp mùi hương cũ gợi nhớ nhưng nghen

    AN xốn xang hỏi:

    Em sống trông căn phòng này à ?

    Lam Thanh trả lời nhát gừng:

    Vâng ! Đây là nơi trữ hoa khô lý tưởng nhất, vì nhiệt độ ở đây rất giống là sấy

    Phòng của nội của có thể ở được hai người mà

    Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn có một khoảng không gian, dù khoảng không gian ấy chật hẹp, tăm tối, tù túng

    An nói:

    Lúc nào em cũng bi quan . nhugn anh nhất định biến em thành một cô bé lạc quan yeu đời và cả yeu người

    Lam Thanh nhếch môi:

    ANh nói nghe hay quá

    An mân mê những bông hồng nở ngày tím đỏ khô giòn trông taỵ muốn tiêp' cận trái tim Thanh không phải dễ vì lúc nào Thanh cũng lạnh lùng khó gần gũi. Nhugn An tin chắc anh có một chỗ đứng trông trái tim lạnh đó . điều quan trọng là phải làm việc để cô kông quay đi khi An bày tỏ tình cảm của mình

    Anh kiên nhẫn bắt chuyên tiếp:

    Tối nào em cũng làm thêm như vay sao?

    Nếu có người đặt hàng

    Con như rãnh rỗi em sẽ làm gì ?

    Ngủ ! Con người tôi tẻ nhạt lắm

    Thật vay sao? Anh không tin đâu

    Nghiêng đầu nhìn chiếc vỏ ốc trắng có hai bông cúc vàng một to một nhỏ e ấp dựa vào nhau. AN lơ lửng nói:

    Ngươi tẻ nhạt làm sao biến cái vỏ ốc tầm thường thành chỗ nương náu cho đôi tình nhân hoa cúc thế kia nhỉ ?

    Lam Thanh nhún vai:

    Thói quên giúp người ta thuần thục, chứ đâu khiến người ta đặt để phần hồn của mình vào công viec . chỉ có sự đam mê, lòng yeu mến mới khiến công viec hoàn thiện, hoàn mỹ

    Thanh hờ hững:

    Tôi không hiểu anh muốn nói gì

    Nếu nói hiểu, thì em đâu còn là em nữa. Bây giờ mình là người một nhà, sao không cởi mở, thân thiết với nhau nhỉ ?

    Lam Thanh im lặng mà lòng nhức nhối. Cô khao khát tìm hiểu về anh vô cùng, nhưng không dám hé môi hỏi một lời. Trông cô là cả một trời mâu thuẫn mặc cảm . tự cô làm khổ mình vì những trói buộc vô hình chứ không ai khác

    Diệu Lan cũng có lý khi cho rằng bà cụ sẽ nghĩ khác khi biết cô ta và An đã từng quên nhau. Vay tại sao cô cứ lừa dối chính mình cơ chứ ?

    Bỗng dưng Lam Thanh ngước lên nhìn An và hốt hoảng bắt gặp ánh mắt cháy bỏng của anh . hốt hoảng cô nhấp cả đầu kéo vào tay, máu tức ra đỏ cả nụ hồng bạch

    An sững sờ hết mấy giây rồi nhanh nhẹn vò nốt điếu thuốc la
    cầm máu cho cô

    Giọng anh vỗ về:

    KHông sao đâu ! Sẽ cầm máu ngay mà

    Lam Thanh rút tay về:

    Đúng là không sao một Tôi vẫn thường vô ý như vầy, nhugn đây là lần đầu có người cằm máu hộ, cám ơn anh

    Nhìn cánh hoa nhuốm đỏ, Thanh tiếp nói:

    Tôi chỉ có thể nhuộm đỏ một nụ hồng trắgn để tặng anh . hy vọng cành hồng này không xấu số đến mức phải nằm dươi bánh một chiếc xe nào đó

    AN lắc đầu:

    ANh không hề vô tâm, ích kỷ và ngu ngốc như chàng sinh viên trông câu chuyên đó đâu. Bởi vay nếu em là họa mi anh sẽ mở rộng cửa sổ để đón em vào, ngày ngày được nghe véo von ca hót . hạnh phút rất đơn sơ em đừng từ chối nữa Lam Thanh ạ !

    Cành nhánh hồng khô lên . aN nhỏ nhẹ nhưng đầy cương quyết:

    ANh cũng muốn lấy máu của mình nhuộm đỏ nụ hồng này

    Vừa nói anh vừa lầm lì ép nhánh hồng đầy gai nhọn vào giữa lòng hai bàn tay trước đôi mắt kinh ngạc của Lam Thanh

    Anh mím môi se cành hồng cho những cái gai nhọn của nó đâm khắp lòng bàn tay và những ngón tay mình

    Lam Thanh la lên trông nước mắt:

    Anh buông ra chưa

    Rồi không để anh tiếp tục công viec rồ dại ấy nữa. Thanh hồi hả giữ tay an lại bằng cả đôi tay bé nhỏ đã bị thương của mình và thút thít khóc . dường như chỉ đợi như thế, An xoay ngược tay lại nắm chặt tay của Thanh

    Giọng anh thật dễ ghét:

    Anh đâu có sao, nhưng tại sao em khóc chứ ?

    Rút vội tay về, Lam Thanh lúng túng nói:

    Lấy chai dầu gió Kim trên bàn, cô nhẹ nhàng bôi lên những chỗ bị gai đâm cho anh

    An âu yếm nhìn Thanh:

    Cánh hồng này có công chứ đâu có tội, dù gai nó đâm anh đâu buốt tới tim . trông lúc đâu nhói như thế, anh lại thấy hạnh phúc vì người ta đã khóc, đã giữ chặt tay anh . anh cảm nhận được tim người ta cũng nhoi nhói đâu như tim anh

    Lam Thanh năn nỉ:

    Anh đừng nói nữa mà

    Lam Thanh năn nỉ:

    Anh đừng nói nữa mà

    tại sao vay?

    Giọng Thanh chùng xuống giữa căn phòng ngát hương hoa:

    Em sợ rồi đây trái tim mình sẽ bị đâm nát vì những cánh hoa khô đầy gai. Em đã từng mơ nhiêu giấc mơ đẹp, đến khi thức giấc em lại tiếc ngẩn tiếc ngơ . aNh không là giấc mộng đẹp, nhưng lạ là một thực tế ảo. Anh ở trước mặt em, cạnh bên em, nhugn thật ra anh rất xa, rất xa

    An băn khoăng:

    Sao lại nói những lời đầy ẩn ý khó hiểu như vaỵ em sợ hậu à ?

    Thanh thành thật:

    Em sợ nhiêu thứ lắm

    Có anh, em kông phải sợ gì hết

    Anh lạc quan quá !

    An nồng nàn:

    Anh biết em như con chim non sợ cành cong, nhugn lẽ nào cươc đời mãu dành cho em toàn giông bão? Cái gì thuộc về quá khứ hãy để nó ngủ yên và lo hướng tới tương lai, vì tương lai mới chính là của mình

    lT im lặng để mặc cảm xuxc dâng trào. Cô chờ đợi khoảnh khắc này lâu lắm rồi, nhưng cũng chính cô mông nó đừng bao giờ tới

    An thì thầm:

    Em đang nghĩ gì vì bé con ?

    Thanh chớp mắt:

    Em nghĩ tới những lúc một mình và xung quanh toàn là hoa. Ngươi ta có thể chết nếu ở trông một căn phòng kín với toàn là hoa. Chết khi đang mơ cũng nên lắm chứ . nếu bây giờ em đang mơ, em sẵn sàng chết với giấc mơ này

    An nhìn cô trách móc:

    Không nên nói thế, hiểu không ? từ giờ trở đi, anh không để em một mình, dù là một mình trông mơ

    Lam Thanh nóng bừng cả người vì đôi mắt như có lửa của An . có phải đó là tình yeu không ? rõ ràng cô đã bị đôi mắt ấy làm điên đảo ngay từ cái nhìn đầu tiên . cái nhìn đã khiến cô phải ấn cả hai bó hoa vào tay anh và hốt hoảng chạy trốn

    Trước đây Thanh vẫn cho rằng cô trốn vì tưởng An là người quên của Hau, nhưng đến giờ cô định rằng mình trốn vì yeụ tRốn nhugn vẫn mông được gặp lại, mông được nhìn thấy và nghe anh nói, dù là nói với người khác

    Anh xuất hiện bất ngờ làm Thanh không giữ được lời thề không thèm ai của mình . cô tránh né mãi rồi cũng bị đôi mắt của An bắt mất hồn vía, nếu không phải là định mạng sao cô lại được Bà Bay giúp đỡ, và sao anh lại là cháu nội của bà ?

    Thế giới này rộng lớn vô cùng, nhưng tại sao cô và An, chớ khogn ai khác lại gặp nhau? Dường như tất cả đã được sắp xếp bởi một bàn tay vô hình nào đó . nếu đúng vay, Thanh có dối lòng để từ chối tình cảm của An cũng vô ích . hãy cứ để tự nhiên như đất trời sinh ra ngày đêm, hoa lá, cỏ cây

    AN phá sự tĩnh lặng của căn phòng:

    Nội rất thương em, bà vừa bảo anh tìm một chỗ ngay trung tâm để mở tiệm hoa cao cấp . đến lúc ấy em sẽ đỡ cực hon

    Thanh ao ước:

    Em rất thích đi học, sau này nếu có điều kiện ban đêm em sẽ đến trường

    An trìu mến:

    Nhất định em sẽ có điều kiện . anh và nội sẽ giúp em đạt được điều ao ước mà

    Lam Thanh tin tưởng nhìn anh . hai người lại chìm vào im lặng, tiếng Diệu Lan cười giòn tan vọng qua khiến thanh có cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ cô quá nhạy cảm cho rằng bà nội không thích cô và An đến với nhau bằng một tình cảm cao ho(n mức bình thường

    Hương Hoa vẫn nồng nàn lan tỏa. Dẫu chưa biết ngày mai, ngày kia sẽ ra sao nhưng đêm nay với cô và An mãi mãi sẽ là đêm kỷ niệm khó mờ phai trong đời


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group