Hòn Vọng Phu - Quỳnh Dao (42/42)

  • black_mask

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 41

    Tắc Vi và Mộng Phàm

    Cho nên, tối hôm ấy, Tắc Vi bưng mũ "đăng cơ" có chỏm sáng lấp lánh của mình, dắt theo Đao Oa và cha mẹ, cùng đến ngôi nhà nhỏ của Hạ Lỗi.
    Tắc Vi đi thẳng đến trước mặc Hạ Lỗi và Mộng Phàm, nhìn chăm chú gương mặt của hai người rồi khẽ gật đầu
    - Xem ra các người đã chuyện trò rất nhiều rồi! Tôi đoán, tôi cũng là một đề tài để các người bàn chuyện có phải không?
    - Tắc Vi! Hạ Lỗi đứng dậy nhìn bốn người vừa đến. Tắc Vi bình tĩnh nghiêm túc, Đao Oa giận không thể nén. Cha mẹ Tắc Vi đều nhìn anh bằng đôi mắt giận dữ. Trái tim anh đập mạnh, trong tình huống này, phải nói rõ ràng cảnh ngộ và quyết tâm của mình quả thực rất khó! Ở hòn Vọng Phu tại Bắc Kinh xảy ra bao nhiêu thứ vấn vít ràng buộc, làm sao người tộc Bạch ở Đại Lý xa xôi này có thể hiểu nổi? Anh bối rối nhìn đăm đăm Tắc Vi, khó khăn lắm mới mở được miệng Tắc Vi, tôi đã nói cho cô nghe chuyện của tôi, tôi chưa từng giấu diếm cô, trong đời tôi, vẫn có một...
    - Thần bản chủ! Tắc Vi bỗng tiếp lời, mắt không chớp nhìn Mộng Phàm Chị là thần bản chủ của anh ấy đấy! Trong lòng mỗi người đều có thần bản chủ của mình. Chị cứ vẫn là thần bản chủ của anh ấy! Tôi rất hiểu về chị. Địa vị của chị không phải bất kỳ người con gái phàm trần nào cũng có thể thay thế được! Hôm nay tôi vừa nhìn thấy chị, đã hiểu hết cả! Cuối cùng cũng hiểu vì sao Hạ Lỗi không thể quên chị! Tôi quả là vui thích... Cổ họng cô hơi nghẹn một chút. Cô hất đầu, để lộ ra một nụ cười thanh tao Tôi quả thực chỉ có chị mới giải trừ nổi sự không vui sướng của Hạ Lỗi. Từ nay về sau, chúng tôi đều có thể nhìn thấy một vị bản chủ thần vui sướng, và một bản chủ thần nương nương! Hai tay cô giơ cao "đăng cơ", chân thành tiến lại. Đây là chiếc mũ tân nương của tộc Bạch, là "đăng cơ" của tôi. Tôi đem nó tặng chị, chỉ thỉnh cầu chị một việc, đừng mang thần bản chủ của chúng tôi đi! Anh ấy ở đây dạy cho trẻ em chúng tôi đọc sách nhận mặt chữ, trị bệnh chữa thương cho những người già yếu, đàn bà trẻ nhỏ chúng tôi, chúng tôi cần anh ấy! Cô quay đầu sôi nổi nhìn Hạ Lỗi. Chúng tôi không chỉ hoan nghênh anh, mà hoan nghênh cả Mộng Phàm của anh!
    Hạ Lỗi bối rối nhìn Tắc Vi. Lúc ấy, Đao Oa xông lại, đấm một quả vào ngựa Hạ Lỗi:
    - Anh làm tôi tức chết mất thôi! Làm tôi tức chết mất thôi! Nó vung tay kêu to Hôn lễ đã chuẩn bị xong rồi! Rất nhiều thôn trại đều đòi đến dự hôn lễ! Chúng tôi phải ca hát ba ngày ba đêm, nhảy, múa ba ngày ba đêm, tôi chuẩn bị ba bịch "tiêu khít", sao ánh có thể như vậy? Sao anh có thể xoá bỏ hôn lễ? Anh làm tôi tức chết mất thôi! Làm tôi tức chết mất thơi!...
    Đao Oa còn chưa nói xong, tộc trưởng đã tiếng lại. Đến nơi, ông túm ngay lấy ngực áo Hạ Lỗi, nhấc toàn thân anh lên.
    - Anh muốn thủ tiêu hôn lễ à? Không thể được. Xa gần trong vòng ba trăm dặm, tộc Miều, tộc Thái, tộc Sát Ni, tộc Lộ Nam, tộc Diệc... người già người trẻ các tộc, đều liên lạc xong, đòi đến dự hôn lễ. Mọi người đều vui vẻ hát tưng bừng, làm sao anh nói thủ tiêu là có thể thủ tiêu? Anh tuy là thần bản chủ cũng không giữ chữ tín...
    - Cho nên Tắc Vi chen lờn, giọng rắn rỏi Hôn lễ ba ngày sau nhất định phải cử hành đúng kỳ! Mọi người sẽ vui vẻ ca hát tưng bừng cho thỏa thích! Tân lang hiện đã có, chẳng qua là tân nương thay đổi mà thôi!

    Hạ Lỗi, Thiên Bạch, Nhỏ Ngân, Khang Trung, Mộng Phàm đều nhìn nhau, kinh ngạc đến không nói ra lời.
    - Hạ Lỗi tộc trưởng rống lên Anh có thể không thích con bé ngốc nghếch này, nhưng anh dám trêu đùa người tộc Bạch chúng tôi, chúng tôi sẽ đánh gãy xương anh!
    - Cha ơi! Tắc Vi mở to đôi mắt đẹp Cha chẳng luôn dạy con là gì? Lưới không giữ được cá, cứ để cho nó đi! Cá mà còn như thế, huống chi là thần bản chủ? Nếu cứ cố đánh lưới con cá mà lưới không giữ nổi, thì cá sẽ phát nát mất lưới đánh cá! Cha ơi, chúng ta đừng phát nát lưới đánh cá nữa! Huống chi con gái của cha, còn có một đám thanh niên tộc Bạch, đang xếp hàng!
    Tộc trưởng nhướng mày trừng mắt, nặng nề thả Hạ Lỗi xuống.
    - Ai bảo anh là thần bản chủ của chúng tôi? Ông trừng mắt nhìn Hạ Lỗi nói lớn tiếng giống như cân nhắc Thế nghĩa là, hôn lễ không thể thủ tiêu được! Thế nào? Anh nghe theo hay không nghe theo? Anh nói đi!
    Hạ Lỗi cảm động muôn phần, nhìn Tắc Vi nuốt lệ gượng cười nói:
    - Tôi đồng ý! Anh nhìn Mộng Phàm Còn cô? Cô bằng lòng làm tân nương tộc Bạch của tôi không? Cô bằng lòng vì tôi mà lưu lại nơi này không?
    - Tôi bằng lòng! Mộng Phàm thành tâm thành khẩn kêu lên Tôi bằng lòng! Tôi bằng lòng! Cô liên tiếp nhắc đi nhắc lại.
    Tắc Vi hai tay nâng cao "đăng cơ", Mộng Phàm cúi đầu xuống, cảm động xâu xa nhận lấy chiếc mũ.
    - Hay! Thiên Bạch nhảy lên Phải uống rượu! Tôi phải uống rượu! Hạ Lỗi, mau đem rượu tộc Bạch, rượu tộc Miêu, rượu tộc Sát Ni mà anh giấu kín, mang tất cả ra đây!


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group