Đóa Hồng Nở Sớm - Dạ Miên (49/49 chương - Hết)

  • black_mask

    khoảng 2 10 năm trước
  • 1.

    Bội Cầm có cảm giác đang bị theo dõi . Hình như có 1 đôi mắt của ai đó đang rình rập nàng .

    Trong cái công ty to lớn và đông nghẹt này, người người nhìn nhau là chuyện thường tình . Hơn nữa, lâu nay hễ mỗi lần nàng đi đến đâu thì mọi cặp mắt đều đổ dồn về nàng đến đó .

    Nhưng lần này thì khác ... Lần này, nàng có cảm giác là đang bị theo dõi . Cái cảm giác này làm cho nàng cảm thấy vô cùng nặng nề và khó chịu .

    Nàng quay ngay đầu lại, thì thấy bóng dáng cao to, vạm vỡ của 1 người đàn ông quay đầu đi . Chẳng lẽ là anh ta ...?

    Nhưng mặc kệ! Nàng đến công ty Vạn Thắng không phải để thắc mắc điều này, mà là để xin việc . Nàng đã nộp đơn khá lâu, bây giờ nàng đến đây để chờ nghe câu trả lời .

    Nàng đi thang máy lên tận lầu 10, và bây giờ nàng đang đứng trước 1 căn phòng kiếng vô cùng sang trọng .

    Trước cửa là 1 tấm biển nhỏ "Văn phòng Giám đốc" .

    Nàng gõ nhẹ cửa . Và bên trong là giọng nói của 1 người đàn bà vọng ra:

    - Vào đi!

    Nàng khẽ đẩy cửa bước vào . Trước mặt nàng là 1 người đàn bà vô cùng sang trọng . Bà ta khoảng chừng ngũ tuần, cặp kính trắng gắn vào mắt làm tăng thêm vẻ trí thức của bà .

    Bà chỉ vào chiếc ghế đối diện với bàn làm việc và nói:

    - Cô ngồi đi!

    Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt bà Giám đốc làm nàng lo sợ .

    Nàng rụt rè ngồi xuống . Bà Giám đốc nói ngay:

    - Cô là Lâm Bội Cầm ?

    - Dạ .

    - Cô biết vi tính ?

    - Dạ .

    - Cô biết ngoại ngữ ?

    - Dạ .

    Bà Giám đốc đẩy cặp kính trắng lên cao hơn rồi nói:

    - Sau khi đã xem xét hồ sơ của cô . Tôi thấy cô là người thích hợp nhất . Tôi quyết định nhận cô .

    Bội Cầm buốn hét hét to lên vì vui sướng . Vậy là nàng đã có việc làm . Nàng sẽ không còn khổ cực nữa .

    Nàng rụt rè:

    - Thưa bà Giám đốc . Chừng nào tôi bắt đầu làm việc ạ ?

    Bà khoác tay:

    - Tôi tên làm Lam Hằng . Từ nay về sau cô cứ gọi tôi là bà Lam Hằng . Đừng gọi tôi là bà Giám đốc . Tôi không ưa 2 chữ đó đâu .

    Lời nói của bà Lam Hằng làm cho nàng cảm thấy an tâm . Nàng không ngờ trụ sở công ty Vạn Thắng là 1 cao ốc uy nghi, đồ sộ lại có 1 bà Giám đốc khiêm nhường như vậy .

    Nàng mỉm cười và khẽ nói:

    - Dạ, thưa bà Lam Hằng .

    Bà Lam Hằng rót cho Bội Cầm 1 tách trà nóng:

    - Cô uống đi!

    - Cám ơn .

    - Cô về nhà chuẩn bị, ngày mốt cô đến đây để theo tôi làm việc . Công việc của cô đơn giản lắm, chỉ cần đánh máy các văn bản . Mỗi lần tôi đi công tác trên thành phố hay nước ngoài thì cô có thêm nhiệm vụ phải theo tôi . Tôi đã đọc kỹ hồ sơ của cô rồi . Cô sống 1 mình không cha mẹ, anh em thân thiết . Như thế sẽ rất thuận lợi cho việc đi xa .

    Bội Cầm nói nhẹ:

    - Dạ, không sao đâu thưa bà . Tôi sẵn lòng đi bất cứ nơi đâu bà muốn .

    - Tôi không khó khăn với người làm lắm đâu . Nhưng đối với tôi, làm cho ra làm, chơi cho ra chơi .

    - Dạ, tôi biết . Tôi sẽ không bao giờ biếng nhác .

    - Vậy được rồi . Bây giờ cô về đi .

    Nàng cúi đầu chào bà Lam Hằng, rồi lặng lẽ ra ngoài .

    Nàng vừa bước đi được mấy bước thì cái cảm giác bị ai đó theo dõi lại tiếp tục vây lấy nàng .

    Nàng quay đầu lại thật nhanh . Thì cũng là cái dáng to lớn của người đàn ông ban nãy đang vội quay đầu và bước đi thật nhanh sau dãy hành lang lạnh như tờ .


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group