Chim mỏi cánh (Quyện Điểu) - Quỳnh Dao (Hết)

  • black_mask

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 1


    Hai người vừa cùng sống qua một đêm tân hôn kỳ diệụ

    Phương Đông một vùng ánh sáng mờ nhẹ tỏa báo hiệu bình minh, Hà Lộ San nhẹ bước xuống giường, sau đó nàng đi rất êm đến cửa sổ, mở nhẹ cánh cửa và thò đầu ra ngoài, nàng hít một luồng không khí trong lành của buổi ban mai, nhìn những giọt sương còn lắng đọng trên ngàn hoa lá, nàng cầm chậm quay mình trở lại nhìn về phía giường ...

    Nàng cúi gầm mặt xuống tự thấy e thẹn cho mình. Đôi tay nàng vén những làn tóc rối phủ trước trán. Dường như nàng không dám nhìn về chiếc giường lần thứ haị

    Buổi sáng trời thật êm ả, nàng khó mà quên cái đêm đầu tiên nầy ... Nàng nhẹ bước đến bàn trang điểm và ngồi xuống. Nàng muốn vặn đèn sáng nhưng nghĩ thế nào đó, nàng rút tay lạị Có lẽ nàng sợ đèn sáng làm Cốc Minh sẽ chóa mắt mà thức dậỵ

    Nàng mỉm cười đứng dậy, bước nhẹ đến cửa sổ lần nữa, kéo tấm màn che kín cửa sổ lạị Màu sắc tấm màn nầy chính nàng và chàng đã rất ưng ý. Tuy tấm màn kéo lại, nhưng ánh sáng cũng soi khá rõ trong gian phòng, soi rõ hình dáng nàng trong tấm kính tủ áọ Nàng nhìn hình dáng mình, lại nhìn Cốc Minh đang nằm trên giường, chàng đang ngủ say sưa; vì đêm qua, hai người đã thức đến bốn giờ khuya mới ngủ, thêm bữa trước là ngày cử hành hôn lễ, cả hai phải lo bù đầu không một phút nghỉ ngơị

    Nhìn hình dáng mình trên kính tủ, bỗng nhiên nàng nhận ra mình đã thay đổi hoàn toàn, nàng nhìn trân trối vào bóng mình, thấy cô gái 17 tuổi hiền dịu ngây thơ của ngày nào, chỉ một đêm qua, cái dáng vẻ của ngày cũ không còn nữạ

    Bỗng nhiên như bên tai nàng nghe có tiếng nhiều người gọi: Bà Minh, Bà Minh ...

    Hổ thẹn? Hay vui mừng? Nàng lập tức rời khỏi kính tủ áo, bước đến bên giường nhìn thấy Cốc Minh trở mình, nhưng chàng chưa tỉnh giấc. Có lẽ chàng đang say sưa trong cơn mộng, đưa tay ra ôm lấy người yêu, lại ôm vào khoảng không. Chàng lập tức ngồi dậy, hô hoảng:

    - Lộ San.

    Nàng đáp nhỏ:

    - Cốc Minh!

    - Kìa, em thức dậy hồi, nào mà anh không haỵ

    Chàng không hay để nàng được yên càng tốt, nếu hay thì chàng sẽ cười nàng, bởi Cốc Minh thường hay đùa cợt trêu nàng. Lộ San đáp:

    - Em cũng vừa mới thức dậỵ

    Cốc Minh kéo nàng ngồi bên cạnh, chàng nở nụ cười thỏa mãn nhìn Lộ San, nói:

    - Có lẽ em đã thức trắng đêm naỷ

    - Em có ngủ chớ.

    Chàng siết chặt vòng tay vào lưng nàng, miệng kề sát vào tai nàng mà thì thào:

    - Đêm qua thật là tuyệt đẹp!

    Nàng tỏ vẻ e thẹn:

    - Em không muốn nghe đâụ

    Trên làn da mặt trắng như trứng gà bóc của nàng ửng hồng, thực ra Lộ San không muốn ghi nhớ lại những gì đã xảy ra trong đêm qua ... Nhưng Cốc Minh không hiểu tâm trạng đó, chàng kéo mặt nàng nhìn thẳng vào mặt chàng:

    - Lộ San! Đêm qua anh đã gặp một thiếu nữ đẹp, nàng thật đáng yêụ

    Thực ra, Cốc Minh thấy mình biết được người thiếu nữ quá sớm cũng phải, bởi chàng vừa 18 tuổi, nàng vừa tròn 17 tuổi, đôi bạn vẫn nguyên trinh, kết hôn nhau chỉ trong vòng gắng gượng. Nếu họ sanh con sớm thì chưa biết phải làm saỏ Trách nào Lộ San không úp mặt vào hông chàng nói:

    - Cốc Minh! Em hổng muốn đâụ

    - Em không muốn đứa con đầu lòng là gái hả?

    - Em hổng muốn gì cả.

    - ý, tại sao vậỷ

    Cốc minh lộ vẻ kinh ngạc, nhưng bàn tay chàng vẫn vuốt nhẹ vào lưng nàng, hôn lên mái tóc nàng, chàng rất yêu mái tóc vừa đen vừa mềm mại của nàng như điên dạị

    Hiện giờ, chẳng những mái tóc mà cả quả tim nàng đều đã thuộc về chàng.

    - Cốc Minh!

    - Chính anh đang chờ nghe em đáp câu hỏi vừa rồi đâỵ Lộ San! Hãy nói rõ cho anh nghe, em..

    - Em còn nhỏ lắm, không biết làm sao mà sanh con, làm sao mà bồng con, khi em thấy trẻ nhỏ mới sanh, luôn mấy ngày em nuốt cơm không vô đâỵ

    Lời của Lộ San dường như nàng không biết chi cả, Cốc Minh cảm thấy không vui, nhưng chàng nghĩ kỹ có vài điểm thú vị, chàng bật cười sặc sụa nói:

    - Bởi em thấy trẻ sơ sinh là con của người khác, nếu nó là con của em chắc chắn em sẽ vui mừng.

    Có lẽ sẽ vui mừng, Lộ San nghĩ thế, nhưng vẫn lặng thinh. Cốc Minh lay nhẹ nàng, vừa cười vừa nói:

    - Lộ San! Ngước mặt nhìn thẳng dây, cho anh xem kỹ coi nàọ

    - Hổng thèm đâu, em hổng muốn cho anh xem, em muốn anh nhắm nghiền hai mắt lại hè, chờ em trang điểm xong rồi hãy xem.

    - Không thể được, em ở kề cận mãi bên anh, chắc chắn đôi mắt anh không thể không ngắm nhìn em được.

    - Nói gạt người ta hoài, đêm qua anh ngủ khì trước em.

    - Không, đêm qua anh thấy em nhắm mắt ngủ yên, sau đó anh mới ngủ chớ.

    - Em chỉ nhắm mắt nằm yên, chớ đâu có ngủ.

    - Thôi, bây giờ hãy nằm yên để anh vỗ cho ngủ ngon một giấc được hôn?

    - Không đâu, trời đã sáng trưng rồi, ai mà ngủ cho được.

    - Ngủ không được thì nằm đây nói chuyện cho đến khi trời thật sáng.

    - Em hổng thèm, anh lộn xộn lắm.

    Đôi má nàng nóng bừng, úp mặt vào lòng Cốc Minh mà lắc đầu nguầy nguậỵ Chàng Cốc Minh 18 tuổi, chờ cho nàng Lộ San 17 tuổi không còn lắc đầu nữa, chàng bèn dùng đôi tay nâng nhẹ mặt nàng, kề môi vào môi nàng mà hôn lấy hôn để.

    Cái hôn tuy êm dịu nhẹ nhàng, nhưng nó hàm chứa một mối tình đậm đà tha thiết, nàng cười nhẹ:

    - Cốc Minh, bộ anh tính không chịu dậy saỏ

    - Ừa, nằm mãi không dậỵ Lộ San! Nếu bây giờ anh được như đứa trẻ bại xụi, cứ nằm mãi tại đây càng haỵ

    - Nói bậy nà.

    Nàng khẽ nhíu mày, dùng tay che miệng Cốc Minh lại, không muốn cho chàng nói như vậy nữạ Có lẽ bởi truyền thống của gia đình, nàng và mẹ nàng cùng tin tưởng như nhau về điều chẳng lành, tuy mới 17 tuổi đầu, nhưng không muốn nghe ai nói đến những điều bất lợi, Cốc Minh thấy nàng châu mày, vẫn tưởng nàng vui thích nên nói tiếp:

    - Không phải anh nói bậy đâu, nếu hai chơn anh không đi đứng được, thì bốn mùa anh vẫn nằm mãi trong gian phòng nầỵ..

    - Bộ anh không sợ chuyện lo lắng buồn phiền saỏ

    - Chỉ cần thấy mặt em đỏ bừng lên, miệng em luôn cười nụ, nội bao nhiều đó là sự sống của anh cũng đầy đủ lắm rồị

    - Từ nầy em không muốn nghe anh nói những lời bất lợi như thế nữa đâụ

    - Nếu em không mê tín, sẽ thấy vậy là điều đại kiết lợị

    - Thôi, chúng ta không thảo luận chuyện đó nữa!

    - Được rồị Lộ San, em hãy kề tai đây anh nói nhỏ cho em nghẹ

    - Chuyện gì đó?

    - Anh sẽ nói cho em nghe chuyện nầy hay lắm.

    Tuổi chàng tuy còn quá trẻ, nhưng đôi mắt khi liếc nhìn qua, khiến cho đôi má nàng đỏ bừng vì thẹn. Nàng không lạ gì, chàng sẽ hôn lên vành tai nàng, nhưng nàng cũng kề tai lại, không nghe chàng nói gì, nàng hỏi:

    - Chuyện gì sao hổng nói đỉ

    Cốc Minh cảm thấy được vui đùa với nàng vĩnh viễn, chàng cũng không biết chán. Chàng dùng bàn tay vỗ nhẹ vào má nàng vừa cười vừa nói:

    - Anh đã nói chuyện thích thú cho em nghe rồi đó.

    - Đâu có.

    - Thì trong một chiếc hôn đó là đủ rồị

    - Em hổng chịu đâu, anh bây giờ hư hơn trước nhiềụ

    Nàng không ngớt đấm vào ngực chàng. Cốc Minh cũng dùng thế mạnh mà đối phó lại, khiến cho đôi tay của nàng không thể lay động được.

    - Anh nói thật nghe Lộ San, anh đã tốn công đeo đuổi em một thời gian khá dài, anh mơ tưởng em từng giờ từng phút. Trong ngày tháng mơ tưởng đó, anh chỉ mong được một buổi sáng như hôm nay, em không biết cho anh điều đó saỏ

    - Thì điều đó đã đến với anh chớ còn gì nữạ

    - Anh chưa nhìn kỹ em cho lắm, nào, để anh thưởng thức vẻ đẹp của em cho thật kỹ anh mới vừa ý.

    - Có lẽ hình dáng của em rất khó coi lúc sớm mai vừa thức dậỵ

    - Thật vậy saỏ Có lẽ anh nghĩ nó rất ....

    - Nó rất khó xem?

    - Im! Đừng lên tiếng, để cho anh xem xét kỹ lưỡng coi nàọ

    Lộ San là cô gái quá trẻ, nàng chỉ mới 17 tuổi, nàng không biết trau giồi cái vẻ đẹp của mình, tuy không biết săn sóc cái đẹp trời cho, nhưng trông nàng vẫn hấp dẫn như thường. Nàng chỉ nhắm nghiền đôi mắt lại để cho Cốc Minh tự ý thưởng thức. Ngày đầu gặp nhau, cô dâu nhắm mắt trước sự tò mò của chủ rể cũng là thường, chú rể có thể nói: Có lẽ cũng khá đẹp chớ! Huống chi Lộ San đã có sẵn vẻ đẹp thiên phú, sau khi hoá trang sơ sài cũng gây cho chàng rể mê mệt.

    Cốc Minh ngắm kỹ vẻ đẹp của nàng, chàng hôn tới tấp lên má, lên mắt nàng, nhứt là chàng hôn lên đôi tròng mắt của vợ. Chàng vừa hôn vừa cười nói:

    - Lộ San! Anh đã thưởng thức vẻ đẹp của em xong rồi đó.

    - Có thể nhịn đói liên tiếp mấy ngày được không?

    - Được chứ em!

    Lộ San thấy chàng vừa đáp vừa nhắm mắt lại, nàng lấy làm e ngại, có lẽ tại mình cho chàng nhìn kỹ, nên chàng xét thấy mình rất xấu vào buổi sớm mai, nàng hôn chàng:

    - Cốc Minh! Chắc anh đã chán em lắm.

    Chàng lắc đầu, mở to đôi mắt ra, đồng thời hôn lên má nàng nói:

    - Lộ San! Em đẹp lắm từ nầy cứ mỗi buổi sáng em phải để cho anh thưởng thức, anh vừa nhắm mắt lại là không phải anh chán em, mà đúng ra là đang say sưa vì vẻ đẹp của em. Lộ San! Em sẽ là một con chim nhỏ vĩnh viễn bên cạnh anh.

    - Nhưng con chim ấy nó không muốn giam mình trong chiếc lồng vàng.

    - Để cho em tự do bay liệng, dầu con chim ấy có bay đi bao xa nữa, rốt cuộc nó cũng đáp xuống cạnh mình anh.

    Đôi vợ chồng trẻ cùng cười lên, trong cái cười ấy nó hàm chứa những gì, có ai biết được?

    Lộ San từ từ đứng lên, tuy 17 tuổi, nhưng dáng điệụ nàng không khác cô dâu thuần thục, nàng mặc chiếc áo lót bằng lụa mỏng, càng tăng thêm sức hấp dẫn. Cốc Minh nhìn trân trối, dường như giây phút ấy chàng mới nhận ra sự quyến rũ của nàng.

    Lộ San thấy chàng ngẩn ngơ, nàng kêu lên:

    - Cốc Minh!

    Cốc Minh giựt mình, vẫn tán tỉnh vợ:

    - Lộ San! Em đẹp quá.

    - Thế là anh đã xem xét kỹ em vào buổi sáng rồị

    - Anh không bao giờ biết chán, nhìn em chừng nào anh càng thích thú thêm chừng ấỵ

    - Ước mong được mãi mãi như thế.

    - Lộ San! Em hãy xem, anh ngồi dậy lẹ làng theo kiểu một học sinh đã được huấn luyện tại quân trường.

    Lộ San phá lên cười, chỉ vì động tác của chàng thì nhanh nhẹn phi thường, nhưng lại mặc lộn y phục, Lộ San cầm bộ đồ của chàng lại nói:

    - Học sinh được huấn luyện tại quân trường không nên mặc lộn y phục của phụ nữ! Hãy thay ra gấp.

    - à, xin lỗi, thánh nhơn còn có lúc lầm lẩn thay, huống gì đứng trước người đẹp, lắm lúc phải lầm ngaỵ

    Cốc Minh có đầy đủ những yếu tố cưới Lộ San làm vợ, chỉ vì miệng chàng có duyên, lại thêm có lúc trầm lặng, u buồn, chững chạc, nàng rất yêu chàng những nét thú vị đó.

    Gió lùa vào cửa sổ, làm cho mái tóc nàng lòa xòa phất phơ trước trán, khiến cho nàng không ngớt dùng tay vuốt nó. Cốc Minh bước nhanh đến đóng cánh cửa sổ lạị

    Đôi tay chàng chụp lên vai nàng, quay mặt nàng hướng sang mặt kính tủ, chàng vừa cười vừa nói:

    - Lộ San! Hãy cười lẹ lên đị

    Lộ San mỉm cười, và liếc mắt sang kính tủ, giây phút đó, trong gương hiện rành rõ đôi bóng người vui vẻ trẻ trung.

    Trong lúc đó phía dưới nhà, trên môi của vợ chồng Cốc á Lâm cũng không ngớt nở nụ cườị Chỉ vì vừa cưới xong nàng dâu rất vừa ý, nên vợ chồng lão vô cùng vui vẻ, hai ông bà có thói quen ngủ dậy rất sớm, hôm nay vừa cử hành xong hôn lễ trọng đại cho con trai, hai ông bà lại càng thức sớm và vui vẻ hơn thường lệ.

    Tại nhà khách hiện giờ vẫn còn phảng phất không khí êm ấm vui tươị Không khác cách đây mấy mươi năm, hôn lễ của vợ chồng lãọ Bà Lâm hít một hơi thuốc thơm của chồng, và như nói lên trong ký ức:

    - á Lâm! Tôi nhìn thấy đôi đèn cưới này, bỗng nhớ lại đôi đèn cưới của mình ngày trước, sao mà nó lớn quá, đốt 3 ngày cháy cũng chưa hết, tôi chưa từng thấy đôi đèn sáp nào lớn như vậỵ

    - Lúc đó em vừa 15 tuổị

    - Còn anh cũng chưa quá 16 chớ gì, do đó, trước đây hai năm, em muốn cưới vợ cho Cốc Minh, bởi hồi năm kia nó cũng được 16 tuổi rồị

    - Không phải năm nó 15 tuổi mà tôi không muốn cưới vợ cho nó, chỉ vì tìm không ra một con dâu 15 tuổi cho xứng đôi, đó cũng là tôi muốn làm vừa ý bà, phải kiếm nàng dâu cho xê xích một tuổị

    - Phải vậy chớ sao!

    - Bây giờ thì Cốc Minh 18, Lộ San 17 thì đúng theo ước nguyện của bà rồị

    - Có điều trễ hết hai năm.

    - Trai 18 cưới vợ, cũng đã quá sớm rồị

    - Sớm hả? Thật vậy không?

    - Đúng vậỵ

    - Như thế thì hiện giờ chắc ông đã ăn năn vì chúng mình kết hôn quá sớm!

    - Có bao giờ tôi ăn năn điều đó đâụ

    - Tại sao ông nói cưới vợ cho con quá sớm?

    - Tôi nói là thời đại bây giờ, còn thời đại của chúng mình khác nhau chớ.

    - Thời đại bây giờ thì saỏ

    - Theo quan niệm bây giờ 30 tuổi kết hôn mới vừạ

    - Trai gái cũng vậỷ

    - Đương nhiên là con trai kìa chớ.

    - Đó là một điều sai lầm, tôi không bao giờ tin theọ

    - Như vậy, lập luận của bà đã thắng tôi rồi đó.

    - Thế nào gọi là thắng?

    - Vì Cốc Minh 18 tuổi, kết hôn với cô dâu 17 tuổi chớ saọ

    - Tuy nhiên tôi thấy nó trễ hết hai năm.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group