Hãy ngủ yên tình yêu - Quỳnh Dao (10/10 chương)

  • hanh tran

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương: 9

    Còn gì vui cho bằng được trở về trùng phùng với gia đình? Còn gì mừng hơn được gặp lại mẹ chả Để tạo sự bất ngờ, tôi không điện thoại hay báo tin trước, nên khi vừa bấm chuông, cô Tú ra mở cửa đã reo lên kinh ngạc.
    - Ồ, cô Hai về rồi! Cô Hai về rồi!
    Cha mẹ tôi nghe tiếng reo đã xông ra, thấy chúng tôi về, ngường đã lặng người mừng rỡ. Tôi ôm choàng lấy mẹ, vừa khóc vừa hôn.
    - Phải, thưa mẹ con đã về, Tử Lăng của mẹ đã về đây!
    Quay sang cha, tôi lại chui vào vòng tay ngườị
    - Con về đây cha ạ.
    - Trời ơi!
    Mẹ vừa dụi mắt, vừa sụt sùị
    - Thật hở con? Mẹ không nằm mơ chứ?
    - Vâng, thật đấy mẹ.
    Tôi lại quay sang mẹ:
    - Nhớ mẹ quá, chúng con phải trở về.
    Cha thở ra:
    - Sao tụi con về mà chẳng đánh tiếng cho biết chút nào cả vậỷ
    Tôi quay sang cha và bỏ lở câu nói của ngườị
    - Ồ cha! Cha chẳng già tí nào cả, cha vẫn còn đẹp trai thế mà cha giấu con, cha bảo cha có tóc bạc ...
    - Ối trời!
    Cha tôi kêu lên, người cố làm ra vẻ bình tỉnh nhưng khóe mắt đã rướm lệ.
    - Con nhỏ này vẫn trẻ con. Vân Hoàn, lấy nhau đã hai năm rồi, cậu làm sao mà nó vẫn không lớn được thế?
    Hoàn đứng trong góc, nãy giờ yên lặng nhìn cảnh đoàn tụ của chúng tôi, nghe cha nói, chàng chỉ nhún vai cườị
    - Sông núi dễ đổi thay chứ bản tính làm sao đổị
    Mẹ lại bước tới đoạt tôi từ tay cha, người nắm tay tôi ngắm nghíạ
    - Để mẹ nhìn xem con mập hay ốm.
    Mẹ sụt sùị
    - Trời ơi! Con lớn rồi, đẹp nữa, con thay đổi nhiều quá.
    - Tại lâu quá mẹ không thấy con.
    Tôi nói:
    - Chứ con vẫn xấu xí như ngày nàọ
    - Nói bậy! Con mẹ bao giờ chả đẹp.
    - Thôi được rồị
    Cha cười cảm động.
    - Em cũng nên để chúng ngồi nghỉ một chút chứ. Ngồi máy bay mười mấy tiếng cũng mệt chết được.
    - À.
    Mẹ lại quay sang Vân Hoàn.
    - Tại sao mấy đứa trở về thình lình như vậỷ Về ở luôn hay chỉ chơi ít hôm thôỉ Nhà hàng của con thế nàỏ
    Một lô câu hỏi phải cần cả khoảng thời gian dài để giải đáp. Hoàn quay lại nhìn tôị
    - Con nghĩ là ...Chúng con sẽ còn ở đây lâu lắm, phải không Lăng? Có lẻ một năm chỉ sang Âu Châu vài tháng thôi, thời gian còn lại sẽ ở tại Đài Loan, em hử?
    Tôi vội vã gật đầụ Hoàn thật tuyệt, chàng quá hiểu ý tôị
    - Ồ! Thế thì còn gì tốt hơn.
    Mẹ kêu lên.
    - Vậy thì hai con tạm ở đây trước. Tử Lăng, phòng con mẹ vẫn giữ riêng cho con đấỵ Bức mành cửa và cả mấy tấm hình lăng nhăng vẫn còn nguyên.
    Mẹ lúc nào cũng thích gọi những bức tranh tập thể của tôi là hình lăng nhăng.
    Tôi sung sướng.
    - Thật sao mẹ?
    Và không đợi trả lời, chạy vụt lên lầụ Niềm vui tỏa rộng khi trông thấy chiếc phòng cũ, nó vẫn còn đầm ấm, vẫn thơm. Bước tới khung cửa sổ, quơ nhẹ bức rèm sáo, vuốt ve bàn viết và ngồi xuống cạnh giường.
    Mẹ bước vào ngồi cạnh tôị Sự trùng phùng mẹ con sau một lúc rối rít, bây giờ đã bình tĩnh lại, ngắm nghía tôi, mẹ hỏi:
    - Saỏ Vân Hoàn đối với con thế nàỏ Nó có làm con buồn không? Nhìn cách ăn mặc của con mẹ biết, chắc nó cũng yêu con lắm, phải không?
    - Vâng.
    Tôi cảm động nói:
    - Anh ấy là người chồng tốt, một người chồng toàn vẹn đến độ con không thể viện bất cứ lý do gì để làm anh ấy buồn. Anh Hoàn yêu con, chìu chuộng con và ...con không thấy anh ấy có một cô bạn nào khác cả.
    - Ờ.
    Mẹ có vẻ an ủị
    - Dù sao mẹ cũng sung sướng thấy mình vẫn còn một đứa con tốt phước.
    Mẹ nói thế là saỏ Tôi ngỡ ngàng nhìn mẹ, thừa lúc không có Hoàn ở đây, tôi hỏi:
    - Thế còn chị Bình? Chị ấy không được hạnh phúc sao mẹ?
    - Ờ.
    Mẹ thở dài, người nhìn tôi với đôi mắt buồn.
    - Mẹ không biết tụi nó làm sao hết. Lăng, con đi xạ..Bình với Liêm cứ xung đột nhau luôn, lúc gần đây nó còn đòi ly dị nhau nữạ Mẹ không hiểu chúng nghĩ saọ Bây giờ con về, mong rằng tất cả sẽ thay đổị Có dịp con đến nói với Bình, khuyên chúng nó, tuổi trẻ chúng con dễ thông cảm nhau hơn ...
    Lời của mẹ khiến tôi bàng hoàng. Sở Liêm và chị Bình, họ không hạnh phúc, họ sắp ly dị? Có thể có chuyện đó saỏ
    - Tại sao có chuyện đó vậy mẹ?
    - Mẹ cũng không hiểụ
    Mẹ tôi thở dàị
    - Có điều, con Bình bây giờ không còn như ngày xưa nữa, nó đã thay đổi, tính tình nóng nảỵ Lúc đầu lục đục với bà Sở, ở chung không được, ra riêng, bây giờ lại có chuyện với cả chồng nó ...
    Mẹ chợt quay lại nhìn tôị
    - Còn con? Sao chưa có tin tức gì cả thế?
    - Tin gì?
    Tôi ngạc nhiên, mẹ nhìn tôi với nụ cười bí mật.
    - Con ...có chưả
    - Có cái gì?
    - Con nít đấỷ
    Mẹ cườị
    - Vân Hoàn cũng lớn tuổi rồi, phải sanh đẻ với người ta chứ, đừng có bắt chước chuyện ngừa thai không được.
    Tôi đỏ mặt.
    - Con có bắt chước ai đâủ
    - Ờ, Lục Bình nó không muốn có con. Thật ra theo mẹ thấy, nếu chúng có con với nhau, không chừng gia đình êm ấm hơn.
    - À.
    Tôi hiểu rạ
    - Chúng con không có ngăn ngừa gì cả, chẳng qua, thôi thì đành vâng theo tạo hóa vậỵ
    - Đến Đài Loan không chừng có đấỵ
    Mẹ nói:
    - Ở xứ nhiệt đới dể thụ thai lắm, con cứ yên tâm.
    Đề tài câu chuyện của mẹ làm tôi đỏ mặt. Thực ra, tôi chưa hề nghĩ đến điều ấỵ Đầu tôi bận miên man với chuyện của Sở Liêm và chị Bình. Tại sao họ không muốn có con? Suốt ngày lục đục mãỉ Lời mẹ không còn lọt vào tai tôi nữạ Cha và Vân Hoàn bước vào, cắt ngang câu chuyện của mẹ, cũng cắt đứt luôn sự ngớ ngẩn của tôị
    Cha vỗ vai mẹ nóị
    - À, mẹ con mấy người chui vào đây nói lén ai thế? Vũ Quyên, em đã chuẩn bị xong chưả Điện thoại cho vợ chồng Lục Bình bảo chúng đến dùng cơm cho vuị Còn nữa, gọi cả Vân Châu đến nữa nhé. Bây giờ mình rút lui, đê? Vân Hoàn với Lăng nó nghĩ ngơi một chút, đi xa chắc mệt nhiềụ
    - Đúng rồị
    Mẹ đứng dậỵ
    - Để em điện thoại cho Bình, nghe tin con Lăng về chắc nó phải mừng lắm.
    Tôi vội can thiệp.
    - Thôi để con đến đấy thăm chị Bình mẹ ạ. Chị ấy đi đứng khó khăn, con tới đó tiện hơn.
    - Bình đã ráp chân giả rồị
    Cha nói:
    - Chống gậy đến cũng vững lắm. Hai năm rồi cũng phải thích ứng với hoàn cảnh chứ? Con đến đấy cha thấy không tiện.
    - Sao vậỷ
    Tôi ngạc nhiên, cha quay nhìn nơi khác.
    - Nhà nó ít cơm nước, con đến đấy càng làm nó khó khăn.
    - À.
    Tôi hiểu rạ
    - Sao chị Bình không dùng người làm.
    - Có chứ, nhưng cứ đổi người luôn.
    Cha nhìn thật lâu vào mắt tôị
    - Lục Bình khó tính lắm, nên bây giờ không có ai ở được cả.
    Nỗi băn khoăn lan rộng trong tôị Con người nhả nhặn, kín tiếng ngày nàọ..Nhưng cha định nói gì? Tim tôi đập mạnh.
    - Các con nghĩ một tí đi, lát nữa cha sẽ gọi dậỵ
    - Vâng, nhưng vui thế này làm sao tụi con ngủ được?
    - Nhưng dù sao thì tụi con cũng phải ngủ một chút mới được.
    Cha nói và bước ra khỏi phòng cài cửa lạị Trong phòng chỉ còn lại tôi và Hoàn, chàng trầm lặng nhìn tôi với đôi mắt khó hiểụ
    - Vậy là xong, bây giờ em có thể gặp lại người tình cũ.
    Lời Hoàn khiến tôi trừng mắt.
    - Anh Hoàn.
    Hoàn cúi người xuống, nắm chặt lấy tay tôi, nụ cười trên môi người chợt tắt và thay vào đó là một vẻ trang trọng lạ lùng.
    - Nghe anh này, Tử Lăng!
    Tôi nhìn chàng.
    - Chính anh muốn cha tìm Liêm đến đâỵ
    Hoàn nói:
    - Anh biết vì sớm muộn gì chúng ta sẽ phải đối diện với hắn. Vợ chồng Liêm không hạnh phúc, họ đang định ly dị nhaụ Anh không hiểu chuyện đó có ảnh hưởng gì đến em không, nhưng anh đã mang em về đâỵ..
    Hoàn nhìn tôi dò xét.
    - Em muốn thế nào cũng được, có điều anh van em là hãy bình tĩnh, hãy để lý trí kiểm soát hành động của mình. Lúc nào anh cũng đứng về phía em.
    Tôi đăm đăm nhìn Hoàn, rồi chúi đầu vào ngực chàng:
    - Tại sao anh lại mang em về đâỷ
    - Anh muốn tìm một đáp số.
    - Em không hiểụ
    - Không cần em phải hiểu vì đó là việc của anh.
    Hoàn nói:
    - Nhưng lý do chính có lẻ là vì thấy em nhớ nhà.
    - Anh Hoàn!
    - Hử?
    - Anh bảo lúc nào anh cũng đứng bên em?
    - Ờ.
    - Em cũng muốn cho anh biết một điềụ
    Tôi thành thật, Hoàn hờ hững.
    - Saỏ
    - Em là vợ anh.
    Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôi rồi cúi xuống với nụ hôn nồng.
    - Bao nhiêu đó đủ rồị
    Hoàn khẻ nói:
    - Chúng ta không cần phải dài dòng với nhau, phải không em?
    Chàng vuốt lấy má tôị
    - Bây giờ ngủ nhé?
    - Em không buồn ngủ.
    Tôi nói:
    - Em đoán vợ chồng chị Bình sắp đến, vả lại em chưa mệt, em muống xuống bếp hầu chuyện mẹ.
    Hoàn gật đầu với nụ cườị
    - Nhưng ít ra em cũng phải thay chiếc áo chứ? Anh khó tính lắm, anh muốn lúc nào cũng trông thấy vợ anh xinh xắn hết.
    Tôi cười và hôn lên chóp mũi chàng.
    - Vâng, anh là chồng em, anh muốn em thế nào em cũng vâng theo cả. Bây giờ mặc áo nàỏ
    Nửa giờ sau, tôi đã thay chiếc áo dài tay màu mở gà, chiếc Jupe hoa màu vàng điểm bông nâụ Một chút phấn nhạt trên mặt, tóc bới caọ Hoàn ngồi cạnh ngắm tôi trong kiếng, bất chợt chàng huýt sáo rồi bế bổng tôi lên.
    - Em lúc nào cũng là đối tượng cho bao nhiêu người mê mệt. Nhìn vào kiếng, tôi cũng ngơ ngẫn.
    - Mẹ nói đúng, anh đã làm cho em thay đổị
    - Tại em trưởng thàn đấỵ
    - Sự trưởng thành trộn lẫn nét hồn nhiên của em khiến ai cũng bị cám dỗ.
    Mặt tôi nóng ran.
    - Anh đừng có “Ngắm người mình yêu tưởng Tây Thi” như vậỵ
    - Em biết anh như vậy cũng đủ rồị
    Tôi trừng mắt với chàng rồi quay lại chiếc Valise, mấy món quà của cha với mẹ. Vì gấp quá nên không chọn được nhiềụ May Hoàn rộng rãi, không tiếc tiền nên tôi cũng không gặp khó khăn. Tôi mua tặng cho cha hai xấp vải may áo cộng thêm Cravate và khăn tay cùng màu, mẹ là một khăn quàng cổ bằng lông Hãi-Báọ
    Đem mấy món quà xuống lầu, tôi gọi lớn mời cha và mẹ. Mẹ từ nhà bếp chạy ra, thấy khăn quàng đã sung sướng muốn khóc lên.
    - Mẹ mơ một chiếc khăn quàng thế này đã lâu lắm rồị
    - Con biết.
    Tôi đáp, mẹ ngạc nhiên.
    - Sao con biết?
    - Con là con của mẹ mà.
    Mẹ ôm tôi thật chặt. Cha nhìn thấy quà, thái độ khác hẳn, người cẩn thận ngắm vải một chút, rồi quay sang tôị
    - Mấy món này ai chọn đâỷ
    - Anh Hoàn đấy chạ
    Cha lại nhìn tôị
    - Thế còn quần áo con?
    - Cũng anh ấỵ
    Cha quay sang Hoàn với đôi mắt khán phục.
    - Chúng ta uống ly rượu nhé Hoàn?
    Tôi nhìn cha và Hoàn, cả hai không còn dáng dấp của cha vợ và chàng rể nữa, họ như đôi tri kỷ.
    Quà cáp của cha mẹ đã được mang lên lầụ Tôi lại chọn một chiếc trâm cài tóc cho cô Tú, cô nàng mừng rỡ khôn xiết. Riêng phần quà của chị Bình và Sở Liêm, tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ. Chai nước hoa cho chị Bình, cặp nút tay và kẹp Cravate cho Sở Liêm. Sắp xếp xong xuôi thì chuông cửa reo, Hoàn nhìn thật nhanh về phía tôị Tôi cố bình tĩnh nhưng không tránh khỏi xúc động mạnh. Chị Bình và Liêm vẫn mạnh chứ?
    Người bước vào phòng khách đầu tiên là chị Bình, chị mặt Robe đen, tay chống nạn. Chiếc Robe đen dài khỏa lấp được chân gổ nhưng không che được vết tích tật nguyền, từng bước từng bước một khua vang. Chị Bình mập hơn xưa, nét thanh tú ngày nào đã mất, tôi chạy nhanh đến nắm tay chị, vồn vã.
    - Chị Bình, chị khỏe chứ? Em nhớ anh chị quá!
    - Thế à?
    Chị Bình nhìn tôi cười khan, chị ngắm tôi một chút rồi hỏị
    - Nhớ tôi hay là nhớ Sở Liêm đó?
    Câu nói như tiếng sét, tôi bàng hoàng không ngờ. Giữa lúc mất bình tĩnh thì Sở Liêm bước vào, chàng đứng cạnh Bình, hai thái cực. Liêm ốm hơn xưa, vẻ tiều tụy với những nếp nhăn trên trán, nhưng mắt chàng vẫn sáng. Chàng đăm đăm nhìn tôị
    - Lăng ở nước ngoài chắc hạnh phúc lắm, trông Lăng đẹp như con thiên nga vừa tắm dưới ao lên.
    Liêm nói với giọng thật xúc động.
    - Ờ.
    Chị Bình chanh chuạ
    - Con vịt xấu xí ngày nào đã biến thành thiên nga, trong khi thiên nga lại biến ra vịt. Cha mẹ ơi, cha mẹ tuyệt lắm nhé, có hai đứa con gái và đóng đủ được cả hai vai trò.
    Vân Hoàn bước tới vòng tay ôm lấy tôi, chàng nói:
    - Tử Lăng, em mời chị Bình ngồi đi chứ, để chị ấy đứng mãi thì mệt.
    - Vâng.
    Tôi và Hoàn vội bước sang một bên.
    - Anh Hoàn nàỵ
    Bình không buông thạ
    - Tôi tuy tật nguyền nhưng không cần anh phải săn đón vậỵ Anh thật dại! Tại sao lại mang thiên nga về Đài Loan? Bộ không biết ở đây có nhiều cạm bẩy lắm saỏ Nếu anh thông minh thì gắng mà giữ đấy, bằng không coi chừng ngổng trời sổ lồng vổ cánh bay mất bây giờ.
    - Bình!
    Sở Liêm châu mày lộ vẻ khó chịụ
    - Lăng nó mới về, em đừng có nói chuyện một cách gậy gộc như vậy được không?
    - Saỏ
    Chị Bình quay sang Sở Liêm, vẫn nụ cười tàn nhẫn.
    - Tôi đang khuyên cậu em rể giữ gìn em gái tôi, không lẻ đụng chạm đến anh nữa saỏ
    - Lục Bình!
    Sở Liêm giận dữ hét, mặt chàng tái đị Hoàn xiết chặt người tôi hơn, trầm tĩnh.
    - Chị Bình, tôi thành thật cảm ơn sự đề cao cảnh giác của em. Thật ra không phải ở Đài Loan tôi phải giữ kỹ cô ấy, ngay cả bên Ý, lúc nào tôi cũng phập phòng. Mấy anh chàng người Ý đa tình dễ sợ, tôi chịu không nổi mới đưa Lăng về đấy chứ.
    Tôi miển cưởng cườị
    - Anh Hoàn, sao anh lại hình dung em một cách lảng mạn thế?
    - Ha ha!
    Hoàn cười tọ
    - Anh nói đùa mà, Lăng lúc nào chẳng chung thủy với anh, phải không em?
    Không hiểu sao lời Hoàn khiến tôi nóng bừng má, không khí trong phòng đã khiến tôi nghẹt thở. Len lén nhìn về phía chị Bình, tôi thấy chị đang trừng mắt nhìn tôị Tôi chợt hiểu, chị đã biết hết tất cả rồi! Sở Liêm có lẻ đã dại dột, bốc đồng kể hết chuyện chúng tôi cho Bình nghẹ..Có thể có chuyện đó saỏ Không hẵn vậy, Bình thông minh, có lẻ đã tự hiểu ra được ...Và tôi bắt đầu thấy hối hận, sự trở về nước quả là một quyết định sai lầm.
    Cha bước tới, hình như người hiểu rất rõ về mối tình tay tư của chúng tôi, đặt tay lên vai Bình, người nói:
    - Bình, con ngồi xuống đi!
    Chị Bình ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô Tú mang trà ra với cây trâm mới của tôi tặng trên tóc. Tôi sực nhớ ra những món quà cho chị Bình và Sở Liêm, vội chạy lên lầu mang xuống.
    - Một chút quà nhỏ, vì gấp quá, nên không kịp chọn ...
    Chị Bình ngồi nơi Salon, cầm chai nước hoa ngắm nghía, đấy là một lọ “Chanel N. 2”. Chị ngẩng lên với nụ cười châm biếm.
    - Tử Lăng, em biết chọn lắm đấy, Chanel N. 2 là loại nước hoa lừng danh. Thuở xưa lúc Marilyn Monroe được ký giả phỏng vấn, hỏi nàng đã mặt gì để ngủ, thì Marilyne Monroe đã trả lời là Chanel N. 2. Nước hoa này vang danh từ đấỵ Tiếc là tôi không thể chỉ mặc có loại nước hoa trên ngủ. Lăng nghĩ xem, một người cụt chân như tôi mà ngủ truồng thì còn giống aỉ
    Tôi cứng lưởi, không ngờ người nho nhả như chị Bình lại có thể xử dụng những ngôn ngữ táo bạo như vậỵ Sở Liêm có vẻ không dằn được, chàng lại to tiếng.
    - Bình, Lăng nó tặng quà cho em vì lòng tốt chứ không có ác ý gì hết!
    - Tôi không cần anh biện hộ.
    Chị Bình quay đầu sang Sở Liêm.
    - Chị em chúng tôi hiểu nhau mà, anh nhảy vào để kiếm chác hả?
    - Nhảy vào kiếm chác?
    Những sợi gân xanh hằn lên hai bên thái dương Sở Liêm.
    - Bình, em làm anh không dằn được nữa rồi nhé!
    - Dằn không được.
    Bình to tiếng theọ
    - Có ai chịu tôi được đâủ Nếu không còn chịu nổi thì cứ tự nhiên đi nơi khác, chân anh đâu có cụt đâu mà sợ bị cấm cản, mà ai lại cấm cản anh chứ?
    Mẹ không dằn được, chen vàọ
    - Lục Bình, hôm nay là ngày Tử Lăng mới về, cả nhà được sum họp đầy đủ không phải dễ. Vợ chồng con có muốn cải lộn, đợi mai chiều cũng được, làm gì phải la hét ở đây, mất vui hết mọi ngườỉ
    Chị Bình cắn nhẹ môị
    - Mẹ không hiểu, chuyện gây nhau là chính anh Liêm muốn như vậy, nhất là trong trường hợp hôm naỵ Không gây nhau bây giờ, đợi lúc nào nữa phải không anh Liêm? Phải không?
    Mặt Liêm tái ngắt, bàn tay trên thành ghế của chàng nắm chặt lại, cơ hồ như muốn đâm thủng cả vải bọc bên ngoàị
    - Bình! Anh thấy là chúng mình nên về ngay bây giờ hay hơn.
    - À.
    Bình chua ngoạ
    - Mới đến mà về, anh bỏ đi đành saỏ
    - Thôi thôi!
    Cha can thiệp, người trừng mắt nhìn Bình rồi Liêm.
    - Không ai có quyền bỏ về hết, ăn cơm xong tính. Nếu muốn đập lộn hay làm gì nữa, về nhà hãy làm, ở đây phải giữ thể diện một chút chứ.
    - Thể diện à?
    Chị Bình cười tọ
    - Cha cũng thấy chỉ cần thể diện nữa saỏ Sống giữa xã hội vì bề mặt này, người ta chỉ cần bên ngoài chứ đâu cần bên trong. Có nhiều chuyện rối beng nát bét hết rồi mà mở miệng ra vẫn thấy người ta đòi giữ thể diện!
    Cha khó chịụ
    - Bình, con ít nói một chút có được không?
    Chị Bình vẫn không chịu thuạ
    - Con từ ngày cụt chân đến nay, chỉ còn biết nhờ vào cái miệng, không lẻ cho con làm đứa què không đủ sao mà cha còn muốn con phải cân mữa chứ?
    Mặt Liêm đỏ bừng.
    - Hừ, què! ...Cô biết tôi đã vì chiếc chân què của cô mà phải đánh đổi bao nhiêu thứ không?
    Chị Bình lớn tiếng không kém.
    - Bây giờ anh hối hận à? Vẫn còn chạy thuốc kịp mà, Tử Lăng nó về rồi, bây giờ có muốn ...
    Bình vừa nói tới đây đã bị Sở Liêm bụm miệng. Tôi kinh hoàng nhìn họ, ánh mắt đau khổ tận cùng của Sở Liêm khiến tim tôi tan nát.
    - Trời ơi!
    Tôi kêu lên và chạy bay lên lầu, Vân Hoàn đuổi theo, vào phòng riêng tôi khóc ngất.
    Hoàn quỳ xuống trước mặt, tay chàng giữ chặt lấy tay tôị
    - Tử Lăng, đúng ra anh không nên mang em về đâỵ
    - Không, không!
    Tôi nói:
    - Em khóc cho chị Bình chứ không phải khóc vì chuyện gì cả. Em không ngờ chị Bình lại thay đổi thế!
    Ngẩng đầu lên nhìn Hoàn, tôi hỏi:
    - Anh Hoàn, con người sao khổ thế nàỷ Ta sống và không hiểu ta đang làm gì sao anh?
    - Thế còn em?
    Hoàn nhìn thẳng vào mắt tôị
    - Em có hiểu em đang làm gì không chứ?
    - Em biết.
    Tôi nói:
    - Chúng ta sẽ ở lại xứ Đài Loan này, đồng thờị..giúp cho Bình với Sở Liêm gầy lại niềm tin.
    Hoàn nhìn tôi thật lâụ
    - Em đang làm chuyện mạo hiểm đấỵ..
    Hoàn nói thật khẻ.
    - Anh sợ không những em không cứu được người mà thiêu luôn cả mình ...Có lẻ anh ngốc thật ...Thôi thì ở lại xem em chữa lửa ra saọ



    Chương 18:



    Một tuần sau, tôi và Vân Hoàn dọn ra khỏi nhà mẹ. Chúng tôi đã mua một ngôi nhà bốn phòng nhỏ, hai phòng lớn tại đường Trung Hiếụ Nhà rộng như nhà cũ của chúng tôi bên Ý. Hoàn đã bỏ công thật nhiều trong việc trang trí, vách phòng khách được cẩn bằng trúc nhỏ, thảm màu cam, màn cửa màu mở gà. Riêng phòng ngủ không khác với ngày xưa bao nhiêu, vẫn rộng, vẫn có mành sáọ Thế mà Hoàn vẫn chưa vừa ý, chàng nói:
    - Vì gấp muốn có nhà riêng ở nên mới tạm chọn nơi này, chứ bằng không ta mua đất cất nhà hạp ý hơn.
    Chàng ôm tôi vào lòng.
    - Bao giờ em quyết định ở luôn nơi đây, anh sẽ cất một biệt thự xinh xắn cho em ở.
    - Thế chúng ta không phải ở mãi đây saỏ
    - Em muốn ở mãi nơi đâỷ
    Hoàn nhìn tôi với khuôn mặt nửa cười, nửa không.
    - Chỉ sợ em ...bị thiêu mất, chớ ai lại chẳng muốn ở đâỷ
    - Anh không tin em sao, Hoàn?
    Hoàn ngồi yên lặng suy tư.
    - Lăng, em đâu phải tự ý đến với anh, vận mện đưa em đến với anh mà? Vì thế anh không biết vận mện cay ngọt với anh ra saỏ Anh chỉ biết một điều là Sở Liêm đang tìm đủ mọi cách để gần em ...
    - Chúng ta đã đồng ý không nói nhiều về chuyện đó nữả
    Tôi nói:
    - Anh cũng hiểu, em chỉ muốn giúp họ..
    Hoàn bước tới cạnh tôị
    - Anh cũng mong rằng em hiểu em đang làm gì ...
    Chàng dụi tắt thuốc.
    - Thôi được rồi, chúng ta không nên nói chuyện đó nữa nhé? Bây giờ anh đến hiệu ăn, còn em? Chiều nay em định đi đâủ
    - Em muốn đến thăm chị Bình.
    Tôi thành thật.
    - Em muốn nói riêng với chị Bình lúc không có Liêm ở đấỵ Anh biết không, từ ngày về đây đến nay, em chưa gặp riêng chị Bình lần nào cả.
    Hoàn đặt tay lên vai tôi, chàng cúi xuống.
    - Đi đi, anh mong rằng em sẽ gặp may mắn.
    - Sao anh lại nói vậỷ
    - Chị em bây giờ khó tính lắm, em phải gắng can đảm, chứ không sẽ thất bại ngaỵ
    Ngưng một chút, Hoàn lại nói:
    - Về sớm nhé, tối nay anh về đưa em đi ăn.
    Và chiều hôm ấy, tôi đến nhà chị Bình, đến một cách đột ngột, không điện thoại trước. Đó là một việc làm cố ý, tôi không muốn Bình chuẩn bị tâm lý gì cả. Nhà chị nằm trong một con hẻm đường Đôn Hóa Nam, đó là một chung cư bốn tầng cũ kỷ nằm giữa những cao ốc đồ sộ bên cạnh nên trông thật nghèo nàn. Ưu điểm duy nhất của ngôi nhà là chiếc sân nhỏ phía trước. Đứng một lúc lâu, tôi mới đưa tay lên bấm chuông.
    - Ai đó vào đi, cửa không khóa!
    Tiếng chị Bình dội rạ Tôi đẩy cửa, quả nhiên cửa chỉ khép hờ, chiếc sân nhỏ tráng bằng xi măng. Vừa bước vào, tôi suýt đã va vào một cô bé khoảng mười lăm, mười sáu đang chạy rạ
    - Châu! Mày làm gì lục đục ngoài đó vậỷ
    Cô bé tên Châu xanh mặt, ấp úng giải thích với bên trong.
    - Con nghe chuông reo nên chạy ra xem aị
    - Người ta có chân, người ta vô được rồị
    Tiếng chị Bình lại đắng chát.
    - Mầy tưởng ai cũng như bà mày phải ngồi xe lăn hết saỏ
    Tôi nhìn cô bé đang xanh mặt với nụ cười an ủị
    - Em mới đến đây làm?
    - Vâng, con đến hôm quạ
    Bé Châu rụt rè:
    - Con chưa quen, suýt đâm phải bà.
    - Không sao đâụ
    Tôi vổ vai nó.
    - Bà chủ không được khỏe, em gắng nhịn nhục một tí nhé.
    Bé Châu mở to mắt nhìn tôi gật đầụ
    - A! Tử Lăng.
    Chị Bình thò đầu qua màn cửa nhìn rạ
    - Tôi thấy em nãy giờ, không vào nhà, đứng ngoài ấy xì xào gì với con Châu đó? Con nhỏ ngu như bò, để ý đến nó làm gì. Đời bây giờ mướn người ở còn khó hơn thờ tiên tổ, cứ cách hai ba hôm là phải đổi một đứa, nhiều lúc nó làm tức muốn hộc máụ
    Tôi băng qua sân, kéo màn bước vàọ Chị Bình đang ngồi trên ghế đẩy, phòng khách nhỏ. Chiếc váy dài phủ kín nữa thân bên dưới của chị. Bây giờ là mùa hè, chiếc áo hoa đỏ rực không hợp lắm với chiếc váy sọc của chị. Tôi ngỡ ngàng, ngày xưa, chị Bình là người rất kỷ lưởng trong việc ăn mặc, thế bây giờ? Nhìn mái tóc cắt ngắn rối bù, đôi má xệ phì nộm, tôi ngẩn ngơ.
    - Tử Lăng, tự tiện ngồi nhé, đừng hy vọng sự gọn gàng ở đây, không ai rảnh rổi đâu mà dọn dẹp.
    Chị Bình nói, tôi cười gượng ngồi xuống ghế. Nhưng vừa ngồi xuống, mông tôi đã cộm phải vật gì khiến tôi giật mình bật dậỵ Đó là chiếc chân giả của chị Bình! Nhìn nó, suýt tí tôi đã nôn ra, tôi không ngờ chiếc chân giả lại mềm nhủn một cách đáng tởm như vậỵ Thế mà chị Bình lại lơ đểnh bỏ được trên ghế, sao không đặt ở nơi nào khuất một tí? Chẳng hạn như trong tủ.
    Thái độ khó chịu của tôi không thoát khỏi mắt Bình.
    - Sao đấy, cô em? Vật đó làm cô ghê tởm à? Thế mà tôi đã phải mang nó bên mình luôn hai năm.
    Tôi không dằn được cảm xúc.
    - Tội nghiệp chị.
    - Thật à?
    Lục Bình cười gượng rồi đẩy xe đến ghế lấy chiếc chân giả đem vào phòng.
    Tôi có dịp ngắm kỷ phòng khách. Bàn ghế lỏng chỏng một đôi chiếc, sách báo ném bừa bải, tường trống không một bức tranh, nền gạch phủ mỏng một lớp bụị..Không có một tí gì là trang trí, sạch sẽ cũng không. Nghĩ đến hình ảnh chị Lục Bình ngày nào trong chiếc áo the xanh phất phơ trong phòng khách ở nhà mẹ cha, mắt tôi chợt ướt.
    Chị Bình đẩy xe lăn từ nhà trong lại trở ra, cô bé Châu mang đến cho tôi ly trà nóng.
    - Còn uống trà quen không?
    Chị Bình hỏi tôi với giọng xa lạ.
    - Ở ngoại quốc bao nhiêu năm, có lẻ cô chỉ thích cà phê?
    - Không chị ạ, ở bên ấy em vẫn dùng trà.
    - Thật ra thì nếu cô muốn cà phê cũng không có mà uống.
    Chị Bình lại đưa mắt ngắm, tôi đã đoán trước, nên lúc đến đây đã cố tình thay chiếc áo xấu nhất. Chiếc áo ngắn tay màu hồng và quần Patte màu trắng. Nhưng dù cố mặc giản tiện đến đâu, tôi vẫn thấy mình là cái gai trước mắt chị Bình. Mắt chị đăm đăm nhìn chiếc quần Patte của tôi, thái độ không thân thiện.
    - Cô đến không đúng lúc tí nào cả, Tử Lăng. Giờ này Sở Liêm đi làm rồi chứ đâu có ở nhà.
    Tôi thành thật.
    - Em biết anh ấy vắng nhà mới đến, em cố ý như thế vì chỉ muốn gặp riêng chị.
    - À.
    Chị Bình yên lặng suy nghĩ rồi cười nhạt.
    - Dù sao cũng còn là cô em gái yêu quí ngày nào, nên Lăng còn nghĩ đến chuyện viếng tôi, phải không?
    - Vâng, chị Bình.
    Tôi xúc động.
    - Em nói thật đấy, chị đừng hiểu lầm em. Giữa chúng ta không thể nào tâm sự cởi mở như lúc chưa lập gia đình nữa sao chị?
    - Ờ!
    Nụ cười biến mất trên môi chị Bình, nhưng tia mắt hận thù lại hiện rạ
    - Lúc xưa chúng ta cởi mở thân mật, thân mật đến độ tôi sẳng sàng giải bày hết tất cả mọi bí mật cần giấu kín cho cô biết, trong khi cộ..Cô lại chẳng thành thật với tôi bao giờ.
    Tôi cúi đầụ
    - Em xin lỗi chị.
    - Xin lỗi cái gì?
    Chị Bình cười nhạt.
    - Xin lỗi rồi tôi không còn cụt chân saỏ Đừng bố thí như vậy nữạ
    - Bố thí?
    - Phảị
    Chị Bình nhấn mạnh.
    - Cô đã bố thí tình yêu cho tôi, cô đã mang Sở Liêm cho tôi, được một người chồng không yêu mình thì đời còn gì là hạnh phúc? Lăng, cô dại lắm, cô đã làm một chuyện quá ngu xuẩn, cô đã giết tôi cô biết không? Chân bị cụt còn chưa đáng sợ hơn là phải sống một đời làm vợ không tình cảm. Tử Lăng! Tử Lăng thông minh và rộng lượng đến độ giết chết cả đời tôị
    Tôi tái mặt nhìn chị Bình.
    - Chị ...Chị Bình, chị đừng đổ tội cho em như vậy, em không hề có ác ý gì với chị cả ...
    - Nếu không trút tội cho cô, tôi trút tội cho aỉ
    Chị Bình cắt ngang.
    - Trút tội cho Sở Liêm à?
    - Không.
    Tôi lắc đầụ
    - Sở Liêm cũng không ác ý ...
    - Vậy à? Tất cả mọi người đều lương thiện. Vâng! Đều là những bậc thánh vĩ đại cả, nhưng mấy người đã đưa tôi đến đường cùng. Mấy người đã hợp nhau lại lường gạt tôi, để tôi tin tưởng là Liêm thành thật yêu tôi, tôi ngu quá! Chỉ có mấy người là vĩ đại, mấy người giết tôi không để lại một vết tích!
    Mồ hôi đổ ướt lưng tôị
    - Chị Bình, chị làm sao biết? Ai nói với chị?
    - Làm sao biết à?
    Chị Bình hạ thấp giọng.
    - Tử Lăng, em cũng biết chị không phải là đồ ngốc chứ? Chị có ngu thì ngu một lúc nào thôi chứ đâu ngu hoàị Sống với người không yêu mình sớm muộn gì rồi cũng biết ...Em biết chị đã sống một đời chồng vợ thế nào không? Cả hai ba tháng trời, Liêm chẳng đụng đến chị một lần, trong giấc mơ lại luôn gọi tên em ...Em có biết là bao nhiêu đêm chị đã mất ngủ, để ngồi trông Liêm ngồi bất động bên cửa sổ suy tư. Suốt hai năm qua, em có biết là từng giờ, từng khắc, bao giờ hình bóng em cũng đứng ngăn giữa chị với Liêm ...
    - Trời ơị..
    Tôi kêu nhỏ trong miệng, chị Bình tiếp:
    - Còn làm sao biết nữa à?
    Chị Bình lập lạị
    - Chúng tôi đã đay nghiến, hờn giận nhau đến độ không ai còn nhịn nhau được nữạ Thế rồi có một hôm, Liêm đã hét vào mặt tôi, bảo chàng chỉ yêu có mình cô thôi! Liêm lấy tôi chẳng qua chỉ để trả nợ chiếc chân cụt! Ha ha!
    Chị Bình cười lớn.
    - Tử Lăng! Cô em gái yêu quý của tôi, vậy thì đúng ra ai đã hại đời ai chứ?
    Tôi nhìn chị Bình, mái tóc rối với đôi mắt tóe lửa của chị. Vâng, chị Bình ngày nào đã bị hủy hoàn toàn. Trời ơi! Con người có thể lầm lẫn một cách ngu xuẩn như thế saỏ Chị Bình, chị Bình! Tôi muốn hét lên, nhưng thấy có nói gì cũng vô ích, đành nói một câu bào chửa nhạt nhẻọ
    - Chị Bình, em nghĩ ...Chuyện vẫn còn cứu kịp ...Tình yêu phải vun sới luôn, biết đâu chị với anh Liêm đã quên điều đó.
    - Đã quên à?
    Chị Bình cười nhạt.
    - Tại sao tôi phải cầu cạnh tình yêủ Người làm gảy chân tôi là Liêm, hại tôi không thể xuất ngoại được cũng là hắn, còn lường gạt cả tình yêu tôị Vậy thì tôi phải cầu cạnh gì nữa Tử Lăng? Em đừng thật thà quá như vậy, người chị thù nhất bây giờ là Sở Liêm, cho em rõ!
    Tôi mở to mắt, không dám tin những điều vừa nghe, chưa bao giờ tôi thấy một thù hận thâm sâu thế. Cách đây ba năm, tôi còn nghe giọng nói em ái thỏ thẻ bên tai lời yêu thương mật ngọt, những mơ ước xuất ngoại xa xôi với tên Sở Liêm được nhắc đến âu yếm, thế mà bây giờ. Con người có thể thay đổi mau vậy saỏ Tình yêu và hận thù chỉ cách nhau bởi một sợi giây mỏng manh. Tôi đứng như trời trồng, đối diện với đôi mắt đổ lửa của chị Bình và yên lặng.
    Không khí trong phòng lắng xuống một cách ngột ngạt, sau cùng rồi tôi cũng phải lên tiếng.
    - Vậy bây giờ chị tính saỏ Không lẽ cứ thù hận thế này mãỉ
    - Không.
    Chị Bình cương quyết.
    - Chuyện phải giải quyết chứ, tôi đã quyết định, sai lầm không thể kéo dài mãi, giải pháp thích hợp nhất bây giờ là ly dị!
    - Ly dị à?
    Tôi buột miệng.
    - Chuyện hôn nhân đâu thể cắt đứt dễ dàng như vậỷ Chị Bình, chị nghĩ kỷ xem, ly dị với anh Liêm chưa hẳn chị sẽ gặp người đàn ông nào tốt hơn anh ấỵ
    Chị Bình nhún vaị
    - Nhưng Liêm đâu có yêu tôỉ
    - Việc đó ...
    Tôi ngập ngừng không biết phải trả lời làm saọ
    - Lăng đừng có ngây thơ vậỵ
    Chị Bình nóị
    - Em tưởng bất cứ một cuộc ly dị nào cũng là thảm kịch cả saỏ
    - Nhưng chắc chắn nó không phải là hài kịch.
    - Bi kịch với hài kịch đứng đối mặt nhaụ
    Chị Bình cười khẩỵ
    - Hôn nhân giữa tôi và Sở Liêm đã là một bi kịch lớn thì ...Không lẽ chúng ta cứ giữ mãi bi kịch này à?
    Tôi im lặng không biết nói saọ
    - Kết thúc một bi kịch là điều vuị
    Chị Bình chậm rãị
    - Vì vậy nếu tôi với Sở Liêm có ly dị nhau thì coi đó là một thứ hạnh phúc, hạnh phúc cho cả hai chứ không phải của một mình ai hết, em nghĩ có phải không?
    Tôi nhìn chằm chằm chị Bình. Chịu thua vậy, tôi không làm sao biện minh một cách hay hơn.
    - Chị đã quyết định thế?
    - Ờ.
    - Thế ly dị xong chị định làm gì?
    Chị Bình nhướng mày một cách kiêu hãnh.
    - Tôi sẽ xuất ngoạị
    - Xuất ngoạỉ
    - Phải, chứ không lẽ chỉ có một mình cô là xuất ngoại được saỏ
    - Em không phải nói thế.
    Tôi đính chính.
    - Em chỉ muốn hỏi chị định xuất ngoại làm gì thôị
    - Vậy mà cũng thắc mắc.
    Chị Bình cao giọng.
    - Cô có nhớ thưở còn đi học, tôi siêng năng còn cô thì biếng lườị Tôi lúc nào cũng cố gắng làm một đứa học trò ngoan, muốn đoạt những vinh dự caọ Còn cô? Cô không bận tâm chuyện gì cả. Tôi thích xuất ngoại lấy bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ, còn cô thì chỉ mong ở lại Đài Loan làm một người bình thường, ngày ngày đàn địch guitar, viết lách ...Kết cục rồi bây giờ ra saỏ Cô đi gần hết phần nửa kia của quả địa cầu, đi cả Âu Châu, Mỹ Châu, còn tôỉ Lại suốt đời ngồi trong căn nhà tồi tệ với chiếc xe lăn. Thử hỏi ông trời như vậy có công bình không? Công bình không chứ?
    Tôi cứng lưởi nhìn chị Bình, một lúc lâu mới gượng nóị
    - Tất cả cơ nguyên đều bất ngờ cả, em cũng không ngờ như vậỵ Ra ngoại quốc một thời gian dài, nhưng bây giờ trở về em mới thấy ở Đài Loan là hơn tất cả.
    - Đó là tại cô đã đi hết rồi, còn tôi chưạ
    Chị Bình lớn tiếng.
    - Những cái gì cô có rồi, cô đâu cần nữạ Riêng tôi, cô dùng tiếng đó với tôi dụng ý gì? Cô muốn cười ngạo hay an ủỉ
    - Chị Bình.
    Tôi khổ sở.
    - Chị cũng biết em bao giờ dám cười ngạo chị? Chuyện xuất ngoại chị muốn đi bất cứ lúc nào chẳng được.
    - Tôi cũng nghĩ như thế, nên đã chuẩn bị xong xuôị
    - Hả?
    - Cô còn nhớ trước hôm tôi lấy chồng một hôm, tôi đã xé nát bức thư thuận cho học bổng của viện đại học M.ỊT. ở Mỹ chứ?
    Tôi gật đầu, chị Bình tiếp.
    - Tôi đã viết một bức thư khác cho họ, kể rõ chuyện bị tai nạn xe cộ đến phải cưa chân. Tôi hỏi họ có còn vui vẻ nhận một đứa què như tôi làm học trò không? Và họ đã trả lờị
    - ...
    - Họ đáp lúc nào cũng sẵng sàng đón tôi và học bổng vẫn dành sẵng đó. Vấn đề giải quyết bây giờ là chuyện hôn nhân của tôi với Sở Liêm.
    Tôi ngơ ngác nhìn chị Bình. Từ khi bước vào phòng khách nhà chị đến giờ, tôi có cảm giác như mình đã biến thành người gổ.
    - Anh Liêm ...Anh ấy có đồng ý chuyện ly dị không?
    - Ha ha ha!
    Chị Bình cười ngặt nghẻo:
    - Hắn đồng ý không à? Cô hỏi hay không? Trên đời này còn gì sung sướng hơn là chuyện thoát khỏi một con vợ tàn tật? Nhất là lúc con thiên nga yêu quý ngày nào mới từ ngoại quốc bay về?
    - Chị Bình!
    Tôi tái mặt hét:
    - Chị nói thế là thế nàỏ
    - Thế nào à? Ha ha! Chuyện của cô mà cô còn phải nóị
    - Em không hiểu chị muốn nói gì cả.
    - Cô không hiểu nhưng tôi hiểụ
    Chị Bình nói:
    - Đợi bao giờ tôi với Sở Liêm ly dị xong, cô cũng có thể ly dị với Hoàn rồi thì ...hà hà ...Những người yêu nhau lại trùng phùng, vui quá phải không?
    - Chị Bình, chị vẫn biết chị đang nói gì chứ?
    - Sao lại không? Tôi biết một cách rõ ràng.
    Chị Bình nói như hét:
    - Từ hôm cô về Đài Loan đến nay, hôm nào Sở Liêm cũng viện cớ đến nhà mẹ. Hắn đến thăm mẹ hay thăm cô? Không lẽ tình xưa đã tắt hẳn rồi saỏ
    Tôi vội đính chánh.
    - Em xin thề với chị là em và anh Liêm chưa hề nói nhau một câu nào cả.
    - Cô nói hay không liên hệ gì đến tôỉ
    Chị Bình cười nhạt:
    - Tóm lại, tôi cũng đã quyết định ly dị với Liêm rồị Riêng về chuyện giữa cô với Vân Hoàn ...
    Bình kéo dài câu nói rồi đột nhiên quay sang tôi hỏi:
    - Tên Hoàn là tên ngốc hạng mấy trên đời nàỷ
    Tôi ngạc nhiên.
    - Chị nói gì?
    - Nếu tôi là đứa ngu hạng nhất trên thế giới thì tên Hoàn phải kể là đứng hàng thứ haị
    Chị Bình nói và mắt như nhìn thấu tim tôị
    - Tại sao hắn lại dại dột lấy cô?
    Tôi ngỡ ngàng.
    - Mãi đến bây giờ em cũng không hiểu tại sao Hoàn cưới em.
    Tôi thành thật nói:
    - Em nghĩ, giữa hoàn cảnh rối beng lúc ấy, Hoàn đã cưới em có lẽ vì ...thông cảm.
    - Thông cảm? Không lẽ hắn biết chuyện tình giữa cô với Sở Liêm? Hắn biết cả người cô yêu là Sở Liêm chứ không phải là hắn?
    - Vâng, anh ấy biết.
    Tôi thấp giọng.
    - Anh ấy biết rõ tất cả.
    - Trờị
    Bình trợn mắt:
    - Như vậy thì tôi phải nhường tiếng ngu nhất thế giới cho Hoàn rồị Hắn biết mà vẫn lấy cô? Ngốc thật.
    Tôi không quan tâm đến điều Hoàn ngốc hay không, tôi chỉ lo cho chuyện của chị Bình và Sở Liêm.
    - Chị và anh Liêm đã thảo luận xong chuyện ly dị?
    - Vâng, không phải một lần mà trăm lần rồị Lấy nhau ba tháng là bắt đầu có chiến tranh lạnh, nữa năm sau là đề cập đến chuyện xa nhaụ Nếu không vì có sự cản trở giữa gia đình đôi bên thì chưa hẳn kéo dài tình trạng nghẹt thở đến ngày hôm naỵ Bây giờ, viện đại học M.ỊT. Ở Mỹ đã chấp thuận cho tôi học bổng, cô cũng từ ngoại quốc mới trở về, chúng tôi không còn lý do gì để không dứt khoát. Không chừng mai hoặc mốt, thảo luận xong là chúng tôi đến luật sư ngaỵ
    Chị Bình nói trơn tru, giản dị như kết thúc một vở kịch.
    - Chị Bình, chuyện trở về của tôi với chuyện ly dị của chị đâu liên hệ gì đâủ
    - Ha ha!
    Chị Bình lại cười tọ
    - Có liên hệ chứ sao lại không? Tử Lăng, tôi xin cảm ơn lòng tốt mấy năm qua của em, đã nhường người yêu cho tôi, bây giờ tôi trả cho cô đó, biết không?
    - Nhưng bây giờ tất cả đã thay đổi rồị Chị dù có ly dị với Sở Liêm thì em vẫn là vợ anh Hoàn.
    Chị Bình trừng mắt nhìn tôị
    - Cô có thật yêu Hoàn không? Thật không?
    - Em ...
    - Ha ha! Cô trả lời không được phải không? Tử Lăng, cô cũng đúng là một thứ hồ đồ, bao nhiêu sai lầm cô gây ra còn chưa đủ saỏ Những trò giả ơn, giả nghĩa của cô đã đưa tôi xuống địa ngục, bây giờ cô còn muốn tiếp tục hại Hoàn nữa saỏ Hắn dựa vào lý do gì để sống với cô suốt quảng đời còn lại khi sống với một thể xác không hồn? Cho cô biết, nghĩ tình chị em tôi mới nói sự thật cho cô nghe, hãy ly dị với Hoàn đi, đừng hại đời người ta nữạ Chuyện giữa tôi với Sở Liêm đã là một trường hợp điển hình, riêng về sự trùng phùng trở lại của cô với Liêm, tôi không bận tâm lắm đâu, hết rồi! Không có gì để nói nữạ
    - Chị Bình.
    Tôi gọi, lòng rối như tơ, những lời trách móc đay nghiến lạnh lùng của Bình khiến tôi không còn biết phản ứng sao nữa:
    - Chị Bình, chúng ta vẫn còn là chị em với nhau chứ?
    - Vâng, vẫn là chị em ruột!
    Chị Bình đưa mắt nhìn qua song cửạ
    - Vì thương nhau quá mới có thảm kịch đó, nếu không thương nhau thì đời còn gì để nói nữa đâủ
    Chị vuốt vuốt tóc:
    - Thôi được rồi, tôi rất cảm ơn sự thăm viếng của em, tôi nghĩ, nãy giờ chúng ta đã nói hết sự thật. Sự thật thì bao giờ cũng tàn nhẫn. Tử Lăng, tôi cũng mong rằng mình sẽ vẫn còn thân nhau như những hôm trời lạnh ngày xưa chung chăn, chung giường. Nhưng bây giờ, xin lỗi Lăng nhé, tôi không còn là Lục Bình ngày xưa nữạ Ngoài chuyện mất một chiếc chân, tôi còn đánh mất nhiều thứ khác lắm, như lòng tự phụ, cao ngạo, niềm tin ...Có lẽ tôi đã biến thành một con người tàn nhẫn, nhưng thực tế đã tàn nhẫn hơn cả điều tôi nói với Lăng! Cô đừng mất công đi tìm người chị hiền hòa khả kính ngày xưa nữa, cô ta đã chết rồị
    Tôi xúc động cúi xuống nắm tay chị Bình.
    - Không, không, chị Bình, tất cả chỉ tại xúc động, chị không đến đổi như thế đâụ
    Chị Bình rút tay ra, lạnh lùng.
    - Thôi cô đi đi, Tử Lăng, chúng ta không còn gì để nói nữạ Trời cũng tối rồi, xin lỗi tôi không thể mời cô ở lại dùng cơm được.
    - Chị Bình.
    - Đừng đa sầu, đa cảm như vậỵ
    Chị Bình cười nhạt.
    - Cô yên tâm, bao giờ tôi có bằng tiến sĩ xong, niềm tin cũng tự nhiên trở lại với tôị Bây giờ, tạm biệt!
    Chị Bình đuổi khách một cách rõ ràng, tôi không còn lý do gì nán lạị Đứng dậy, nhìn chị, đột ngột nước mắt tôi trào rạ Chị Bình nói đúng, bà chị hiền dịu ngày xưa của tôi đã chết!
    - Vâng, chào chị. Em chúc chị sớm lấy được mảnh bằng tiến sĩ để khôi phục lại niềm tin và cao ngạo ngày nàọ
    - Đến bây giờ mới nghe em nói được một câu khá!
    Chị Bình mĩm cười nói, tôi không còn chịu được, vùng chạy ra khỏi phòng. Mắt tôi nhòe nhoẹt, băng qua sân, qua cổng, con hẻm nhỏ, suýt tí tôi đã va vào chiếc xe gắn máy đang phóng nhanh vàọ
    Xe ngừng lại, tôi ngỡ ngàng, định lẩn tránh nhưng không kịp nữa, Liêm đã giữ tay tôị
    - Tử Lăng! Em còn muốn trốn tôi nữa saỏ
    Mặt chàng tái ngắt. Tôi ngơ ngác mở to mắt, tim nhói đau và trong tôi bây giờ chỉ còn là một khoảng trống.
    _________________


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group