Hanh Phúc Xanh - Trần Thị Bảo Châu (18/18 Chương)

  • hahnthitran

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 17

    Đặt một quyển sách có trình bày in ấn bằng vi tính khá đẹp mắt len bàn Phương Tần mỉm cuoi:

    - Cháu đã hoàn tất lần cuối quyển hồi ký của bác với tất cả những gì ưng ý nhất. Cháu hy vọng bác sẽ hài lòng.

    Ông Chu nói ngay:

    - Chắc chắn bác phải hài lòng với những điều cháu đã làm cho bác. Nhưng cháu đã hết thắc mắt về vợ và con bác rồi chứ ?.

    Tần gật đầu:

    - Vâng ạ. Những chi tiết ấy đã được bổ sung.

    Cô cầm tách trà len và nghe ông Chu nói tiếp:

    - Khi còn trẻ, người ta thường có nhiều sai lầm. Nhưng không hề nhận thấy vì cái tôi của họ quá lớn. Sai lầm của bác là đi đôi với tham vọng nên hậu qua? thật ghê gớm. Bác đã cưới bằng được cô gái không hề yêu mình chỉ vì ham cái gia tài của cô ta sẽ thừa kế, để suốt hai mươi năm sống chung, gia đình bác là một địa ngục. bác đã khiến tính tình mẹ Khai thay đổi. Xưa kia, bà ấy dịu hiền, nhân hậu chớ không độc đoán, lạnh lùng, nhẫn tâm với con cái. Vì không hạnh phúc trong hôn nhân, bà đặt hết tình thương, hy vọng vào con. Tình thương ấy có phần hơi bệnh hoạn khi muốn chúng nhất nhất nghe theo ý mình. Cái chết của Kha không làm cho bà bớt độc đoán, ngược lại khi còn mỗi mình Khai bà càng muốn chứng tỏ quyền làm mẹ của mình hơn. Kết quả, Khai càng lúc càng xa cách người trước ki anó luôn tôn kính, yêu thương và bênh vực.

    Im lặng một lúc, ông chợt nói:

    - Khai rất cô đơn và buồn, nó phải cưới vơ. thôi.

    Phương Tần cắn môi, cố lảng đi:

    - Hôm trước bác Chu khoe có mấy chậu Hồ Điệp tím sao bông lắm. Cháu muốn được xem.

    Ông Chu mỉm cuoi:

    - Bác sẽ tặng cháu một chậu treo trước sân cho vui. Nghe Khai bảo sân nhà cháu trông lãng mạn lắm, chỉ tiếc chỗ nó thường ngồi dường như đã có người khác.

    Tần gật đầu:

    - Vâng. Đám bạn của em cháu dạo này hay ghé nhà, chúng ngồi trước sân ca hát ngêu ngao rồi về.

    Ngoài lũ nhóc ra, chã lẽ không còn ai nữa ?.

    Thỉnh thoảng anh Thức có ghé ngang. Nhưng ảnh giống lũ nhóc bạn của cháu, chi? đến rồi đi. Với cháu, Thức mãi là người bạn tốt.

    Ông Chu tò mò:

    - Bao giờ cháu trơ? lại Da Nang ?.

    Dạ, sáng mai.

    Sao nhanh thế ?.

    Tần đáp:

    - Cháu về nhà đã một tuần rồi.

    Ông Chu có ve? trách:

    - Nếu không vì quyển hồi ký, chắc cháu cũng không ghé đây ?.

    Phương Tần trầm giọng:

    - Thật tình, cháu không biết.

    Ông Chu buột miệng:

    - Hay cháu đừng đi nữa, ơ? lại giúp bác một tay.

    Về chuyện gì ạ ?.

    Ông Chu trầm ngâm:

    - Khai đã quyết định đổi hướng làm ăn. Nó định chuyển sang xuất khẩu gạo. Đây là nghề truyền thống của gia đình ngày xưa. Khai đang cần nhiều người giúp. Nếu được cháu là phụ tá thì còn gì hơn.

    Phương Tần nho? nhẹ:

    - Cám ơn bác lại nghĩ tới cháu một lần nữa. Nhưng xin cho cháu từ chối.

    Ông Chu nói;.

    Bác thật thiếu tế nhị khi đề nghị như thế. Nhưng bác rất qúy cháu. Hy vọng cháu đừng vì một mặc cảm hay một định kiến nào đó mà dằn vật mình làm khô? người khác. Hơn nữa, con gái sống xa nhà vất va? lắm. Cứ suy nghĩ thật kỹ đề nghị của bác...

    Tần gật đầu. Cô cáo từ trong sự tiếc re? của ông Chu.

    Khai về miền Tây khảo sát thị trường gạo mấy hôm nữa mới về. Chắc nó sẽ mất ăn mất ngủ thêm... mấy hôm nữa vì hụt gặp cháu.

    Bộ chỉ mình Khai mất ăn mất ngu? thôi ư ? Tần nghe mắt cay vì buồn. Mang tâm trạng đầy mâu thuẫn, cô lang thang khắp phố.

    Ghé nhà Khánh Như, Tần bấm chuông. Hôm nay cô sẽ tra? hết phần nơ. cho chiếc xe 79.

    Vẫn như mọi khi, Tần phải chờ. Hơn năm phút sau, Như mới xuất hiện.

    Cô nhỏ ngạc nhiên:

    - Về từ bao giờ vậy ?.

    Tần thủng thỉnh bước vào và nhận ra sự thay da đổi thịt của căn phòng. Sang trọng hơn, hiện đại hơn và dĩ nhiên phô trương hơn.

    Khong trả lời câu hỏi chiếu lệ của Nhu, Phương Tần nói:

    - Chúc mừng mày.

    Về cái gì mới được chứ.

    Ngồi xuống salon, Tần lấp lửng:

    - Về những gì tao thấy ơ? đây. Nghe nói Khai chuyển hướng làm ăn, sao mày lại len hương thế ?.

    Nhu có vẻ tự đắc:

    - Tao và Nghiêm bỏ Khai rồi. Tụi tao làm ăn riêng. một quán bar nho? thôi.

    Mày len chức bà chu? nhanh thật. Đúng là giỏi.

    Nhờ thời chớ tao mà giỏi giang gì.

    Lấy trong ví ra xấp tiền, Tần để len bàn:

    - Tao gởi hết tiền xe.

    Nhu lừ mắt:

    - Từ Da Nang về đây để trả tiền à ? Mà dở hơi vừa thôi. Tao chưa cần, cất lấy để lo cho thằng Nhat vào đại học, tốn tiền lắm đấy.

    Tần lắc đầu:

    - Phần nào ra phần đó. tao như thằng Bờm vậy đấy. Xu nào mua tương để mua tương, xu nào mua mắm chi? để mua mắm, chả lẫn vào nhau. Tiền này là tiền tra? nợ, chớ không phải tiền lo cho thằng Nhat vào đại học.

    Nhu bật cuoi:

    - Đúng là gàn.

    Tần nhếch môi:

    - Khong phải gàn mà là không thức thời...

    Nhu ngắt lời cô:

    - Bởi vậy tình duyên sư. nghiệp gì cũng đi tong. Khai sắp cưới thật rồi đấy.

    Tần ra vẻ thản nhiên:

    - Tao đã nghe mày báo tin này một lần.

    Nhưng lần này thật trăm phần trăm. Ông ta chuyển sang nghề buôn gạo, phải cưới vợ đê? có người giữ hầu bao. Theo như lời bà Vân thì Cát Phương là người dịu dàng, nết na lại giàu có, rất môn đăng hộ đối với gia đình bà ta.

    Liếc Tần một cái, Như nói tiếp:

    - Tóm lại hạng con gái nghèo như tụi mình, chỉ đánh làm công cho gia đình họ. Nghĩ lại thời phải nai lưng ra kiếm tiền cho người khác mà kinh. Đội ơn chúa đã để tao được làm chu?.

    Pt nhếch môi. Như hỏi:

    - Mày và Khai không gặp nhau kê? từ ngày đó à ?.

    Ờ , Khong hề gặp.

    Còn gì nữa để gặp nếu đúng là Khai sắp cưới. Mà lão ấy cũng thâm thật. Vì muốn danh chánh ngôn thuận xù mày, nên đã tương ớt với bà Vân gài bẫy mày với Thức. Tao thật bái phục đầu óc đen tối của Khai.

    Tần quắc mắt len:

    - Mày đừng lôi Khai vào chuyện này nữa, nếu muốn tao vẫn còn coi là bạn.

    Ơ hay ! Sao lại giận cá chém thớt. Tao vô tội vạ.

    Phương Tần từ tốn:

    - Tao có buột tội mày đâu. Nhưng tao không phải ngốc để tin mày vô tội. Tại mày không nhớ, chớ có một thời gian tao vẫn tới vũ trường để khảo sát thực tế, tao đã quen vài vũ nữ, trong đó có cả người mày nhờ... à không, mày thuê gọi điện thoại cho Khai bảo anh ấy tới nhà Thức.

    Khánh Như sượng trân, cô giả lả:

    - Mày thong cảm. Lúc đó tao còn làm việc cho Khai, mà Khai là con bà Van, tao với Nghiêm đâu dám cải lời bả. Nhưng Khai và bà ấy chắc là một phe.

    Tần gạt ngang:

    - mày không cần ly gián tao với Khai. Anh ấy là người như thế nào, tao hiểu mà.

    Khánh Như phân bua:

    - Tao... tao chỉ sợ mà khổ nên... nên... mới phải làm thế.

    Cám ơn lòng tốt của mày.

    Nhu gượng gạo cười. Hai người rơi vào im lặng. Biết chẳng còn gì để nói cùng người bạn đã cạn tàu ráo máng với mình. Tần về trong tâm trạng buồn chưa từng thấy.

    Xem như cô mất đứa bạn thân nhất rồi. Giá như Như không xáo trá, vu khống Khai, có lẽ Tần đã không lật tẩy Như làm gì.

    Thật ra, cô có biết người nào gọi điện cho Khai đâu. Tất cả do ông Chu. Ông đã ghi cho cô một băng cassette với đầy đu? tất cả mọi tình tiết nhỏ nhất của đời mình để thêm lần nữa Tần viết lại hồi ký cho ông. Ông cũng kể thêm chuyện Nghiêm, bà Vân và Khánh Như đã làm nhằm chia rẽ cô và Khai.

    Cuộc đời rắc rối thế đấy. Phương Tần bỗng thấy mất niềm tin về những người thân thương quanh mình.

    Một bạn thân đã như thế, còn người yêu thì sao ? Khai biết cô bị gài bẫy nhưng anh vẫn im lặng không một cuộc điện thoại, không một lá thư. Sư. im lặng của anh khiến người khác phải chết dần chết mòn trong chờ đợi ấm ức mới thật đáng sợ. Lần trở về này, Tần lại không được gặp anh, điều đó đồng nghĩa với việc cô sẽ đi trong khắc khoải.

    Mà ai biểu Tần không chịu nghe lời mẹ nghiêng mình một chút trước sự ngạo mạn của đàn ông làm chi. Nhưng tại sao lại phải nghiêng mình xuống thấp khi cô chẳng có lỗi gì hết. Tần là nạn nhân của chính mẹ Khai mà.

    Anh luôn tôn trọng me. mình, nên anh không thê? trở lại với Tần vì muốn giữ sĩ diện cho bà và có lẽ anh sẽ cưới Cát Phương để báo hiếu. Tần thở dài. Cũng khó lòng trách Khai. Anh khô? tâm chớ chả sung sướng gì. Chẳng phải ông Chu nói Khai đang rất cô đơn và buồn đó sao ?.

    Phương Tần không muốn suy nghĩ nữa. Cô ghé vào siêu thị gần đấy, lang thang giữa các quầy hàng, ngắm nhìn hàng ức tỉ món ca? mấy tiếng đồng hồ, rồi ra về với hai bàn tay không.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group